Saturday, May 19, 2012

Liệu có nên ném đá Gấu Đỏ dữ dội đến thế?

Dạo gần đây, báo chí rầm rộ vụ quảng cáo "Ký ức yêu thương" của Gấu Đỏ. Số người ủng hộ không ít, nhưng số người mạt sát, sỉ vả và ném đá thì cũng khá là nhiều. Đa số cho rằng 10 đồng một gói mì là tỉ lệ quá ít so với đống lợi nhuận mà các ông chủ của Gấu Đỏ bỏ vào trong túi. Tuy nhiên, những người ném đá không biết rằng, thay vì chọi Gấu Đỏ, có lẽ họ dành thời gian suy nghĩ lại mọi việc thì tốt hơn.


Chưa nói Gấu Đỏ hoàn toàn đúng hay hoàn toàn sai trong vụ này, chúng ta giờ chỉ xét xem tỉ lệ 10 đồng mỗi gói Gấu Đỏ đó có đáng để mọi người phàn nàn hay không đã.
Trước hết, ta cứ giả định 10 đồng này đến tận tay bệnh nhân theo nhiều hình thức (vì nếu giả định này không được thỏa mãn, Gấu Đỏ rõ ràng là nói láo, không cần xét nhiều nữa). Tiếp theo, ta cần nghiên cứu xem cái quảng cáo của Gấu Đỏ làm thay đổi hành vi người tiêu dùng và thị trường như thế nào. Nếu thực sự, kết quả cuối cùng không gây thiệt hại cho người tiêu dùng, đồng thời giúp người bệnh, thì rõ ràng không nên chém Gấu Đỏ.


Bây giờ, xét một người tiêu dùng bình thường. Việc Gấu Đỏ tặng 10 đồng mỗi gói mì cho bệnh nhân liệu có làm người tiêu dùng này ăn nhiều mì gói hơn trước? Rõ ràng là không. Nếu họ là người muốn làm từ thiện, họ sẽ chọn cách khác có hiệu quả hơn (ví dụ, gửi tiền trực tiếp). Mặt khác, họ không thể vì từ thiện mà bỏ cơm ăn mì hơn nhu cầu ăn mì của mình (thị trường trước đó đã cân bằng, có nghĩa là người muốn mua 10 gói mì mỗi ngày thì đã mua 10 gói rồi).
Vậy điều gì sẽ thay đổi? Không phải số lượng gói mì, mà là nhãn hiệu. Giả sử trên thị trường chỉ có thêm một nhãn hiệu mì gói X tương tự như Gấu Đỏ (giá 3.500 đồng) nhưng không có chương trình từ thiện. Cả thị trường này chỉ có 100 người (mỗi người ăn 3 gói/ngày). Trước quảng cáo, 50 người chọn Gấu Đỏ và 50 người chọn X. Sau quảng cáo, số người ăn mì hẳn sẽ không tăng, cũng như số gói mì ăn mỗi ngày của họ cũng không thể lớn hơn được nữa. Thị trường vẫn giữ nguyên, chỉ có khác là thị phần của Gấu Đỏ tăng lên so với X (giả sử lúc này trở thành 70% - 30%).
Như vậy, có thể khẳng định sơ bộ rằng người tiêu dùng vẫn ăn nhiêu đó mì, trả nhiêu đó tiền, và chẳng người tiêu dùng nào bị thiệt hại vì cái quảng cáo của Gấu Đỏ cả. Kẻ chịu thiệt là đối thủ cạnh tranh của nhãn hàng này.


Tiếp theo, ta xét tới người bệnh. Trước quảng cáo, không nhãn hàng mì gói nào trích quỹ cho bệnh nhân, tức là họ không được xu nào. Sau quảng cáo, có 70% thị trường ăn Gấu Đỏ, tức là khoảng 210 gói/ngày. Người bệnh sẽ có khoảng 10 đồng x 210 gói/ngày = 2.100 đồng/ngày. Như vậy, sau quảng cáo, quỹ dành cho bệnh nhân nghèo tăng lên.
Vậy tại sao thiên hạ vẫn phàn nàn? Đó là vì họ cảm thấy số tiền 10 đồng quá nhỏ bé so với cái mà nhà sản xuất nhận được. Họ cho rằng, giả sử Gấu Đỏ chiếm toàn bộ thị trường mì Việt Nam, thì tổng số tiền người bệnh nhận được: 10 đồng x 4.900.000.000 gói mì/năm* = 49.000.000.000 đồng là quá ít so với lợi nhuận tăng thêm của Gấu Đỏ và nhu cầu của bệnh nhân. Nhưng liệu họ có nghĩ rằng, Gấu Đỏ chỉ đưa ra thêm một phương thức làm từ thiện cho họ. Họ chọn sử dụng phương thức này hay không là tùy ở họ thôi.


Tại sao lại cứ phải phàn nàn về một phương thức mình cho là bất hợp lí (và chắc hẳn sẽ không dùng đến)? Những người đã có máy giặt chắc chắn sẽ không để ý tới bàn chải giặt đồ; và những người phàn nàn về chiếc bàn chải giặt đồ chắc chắn là kẻ không có máy giặt. Và những kẻ đã làm từ thiện thật sự sẽ không hơi sức đâu ngồi phàn nàn về phương pháp từ thiện của Gấu Đỏ.


PS: Sẽ có độc giả cho rằng, cái mà người tiêu dùng mất đi là lòng tin. Nhưng hỡi ôi, Gấu Đỏ chỉ hứa tặng 10 đồng mỗi gói mì, chứ đâu có hứa hẹn gì hơn. Những cái cao xa chỉ là do người xem quảng cáo tự nghĩ ra mà thôi. Tôi không ủng hộ quảng cáo lồng từ thiện, nhưng có lẽ cũng chẳng có lí do gì phải ném đá những quảng cáo này nặng tay như thế. Từ thiện thì tốt, không có cũng chả sao.

*Ghi chú: Số liệu 4.9 tỉ gói mì tiêu thụ ở Việt Nam mỗi năm được lấy từ đây.

[Ecoblader Challenge] Ngày xử tử

Câu hỏi trong Ecoblader Challenge lần này sẽ là một câu chuyện ngắn.


Câu chuyện như sau:
Ngày xửa ngày xưa, xưa ơi là xưa, có một tên trộm cực kì thông minh, trộm đâu là thành công đó. Thế nhưng, vào một hôm tối trời xui xẻo, tên trộm bị bắt và tống vào ngục. Do trong đời tay này đã trộm quá nhiều, tội không thể tha, quan tòa xử hắn tội chết.
Quan phán rằng:
- Ngươi sẽ bị treo cổ vào giờ Ngọ một ngày trong tuần sau. Tuy nhiên, do tội ngươi quá nặng, ngươi sẽ không biết trước được ngày chết của mình. Ngươi chỉ biết ngươi sắp chết khi cai ngục dẫn ngươi ra pháp trường vào giờ Ngọ ngày xử tử mà thôi.
Ù tai vì lời nói rối rắm và khó hiểu của quan, tên trộm hỏi lại:
- Thật chứ?
- Thật. Ta không phải vozer. Ta không biết nói đùa. Nếu ngươi biết trước ngày ngươi bị xử tử, ta sẽ thả ngươi ngay.
Là một người thông minh, tên trộm cảm thấy có điều gì đó không ổn và khá phi logic trong lời nói của ông quan này. Ngồi suy nghĩ hồi lâu, tên trộm bỗng mừng rỡ nhảy múa quay cuồng và hét lớn: "Ta không bị xử tử rồi! Ta không bị xử tử rồi!".
Vậy điều gì đã xảy ra? Liệu ông quan đã nói hớ điều gì chăng? Bạn hãy xem lại lời của ông quan để tìm ngày xử tử tên trộm, và hãy thử tìm hiểu vì cớ gì mà tên trộm lại mừng đến phát cuồng thế kia xem nhé.

Chú ý: Pháp trường cũng làm việc vào ngày hành chính. Mọi người đều được nghỉ làm vào ngày thứ Bảy và Chủ Nhật hàng tuần nhé.

Monday, May 14, 2012

Ngày bệnh lạm bàn chuyện khí công

Khi xem phim kiếm hiệp, ta thường thấy khi một vị cao thủ nào đó luyện một loại khí công mới thì thường hay bế quan tu luyện, không bước chân ra ngoài. Thiên hạ thường nghĩ rằng, đó là do họ phải tĩnh tâm, cho nên mới phải tìm chỗ vắng người. Thế nhưng, sự thực không phải vậy. Đã thiền luyện công thì không bị ảnh hưởng bởi môi trường bên ngoài. Vậy vấn đề là gì? Và ý nghĩa của vụ khí công này trong thực tiễn hiện nay là như thế nào?


Để lấy ví dụ, ta thử xem xét một loại khí công ngày nay thường được sử dụng, đó là Dịch Cân Kinh. Một người bình thường, khí huyết không lưu thông, cho nên các loại độc tố không được bài tiết hoàn toàn ra ngoài. Lâu ngày, chất độc tụ lại gây ra bệnh tiềm ẩn trong người. Khi luyện tập loại khí công này, các động tác quật tay lên xuống sẽ giúp khí huyết của người luyện tập lưu thông, các loại độc tố từ đó được cơ thể thải ra hiệu quả hơn, giúp người tập khỏe mạnh và sống tốt hơn.
 
Thế nhưng, ngay những ngày đầu tập luyện, các loại độc tố tích tụ bắt đầu được đào thải, gây ra những triệu chứng khiến nhiều người sợ hãi như ngứa, nôn mửa, mọc mụn, trung tiện, sưng,... Các triệu chứng này thể hiện rằng cơ thể đang biến đổi theo chiều hướng tốt (độc được thải), nhưng khổ nỗi, lại làm cho hình ảnh người luyện tập trông không được đẹp và khỏe mạnh gì cho cam. Do đó, những kẻ biết (thường là cao thủ) thì phải bế quan, tìm chỗ kín người để kẻ khác không thấy được tình trạng bèo nhèo của mình (mục đích là bảo vệ hình ảnh thương hiệu cao thủ); kẻ không biết thì sợ hãi, bắt đầu uống thuốc chống nôn, chống viêm, nặn mụn, và ngừng tập.


Trong thực tế kinh doanh, nhất là trong thời điểm nền kinh tế có nhiều doanh nghiệp bệnh như thế này, thì các doanh nghiệp lại càng phải áp dụng Dịch Cân Kinh (tức là tái cấu trúc doanh nghiệp). Khổ thay, khi họ gặp các triệu chứng đầu tiên của việc thải độc (phát hiện sai phạm, nhiều người bị mất việc, hệ thống còn lộn xộn,...) thì đa số lại sợ và từ bỏ. Và tiếp tục nuốt thêm bệnh. Các nhà điều tiết vĩ mô (bác sĩ kinh tế) thì thường chỉ trị triệu chứng mà không tìm hiểu căn nguyên, thường không tập trung đầu tư nâng cao năng lực quản lí, sản xuất, mà suốt ngày đau đâu chữa đó (cố giảm lạm phát, để rồi bắt đầu giảm phát thì lại tái mặt tìm cách chống giảm phát; này thì đợi ngân hàng có nợ xấu tăng khó đỡ rồi bắt đầu ép sáp nhập ngân hàng;...). Nhưng nói chung, có làm thì vẫn hơn là bó tay đứng nhìn, và cũng khó trách, bởi để vượt qua các biểu hiện thải độc thì cũng cần một lá gan khá là bự, một cái mặt khá là dày và một cái đầu khá là cứng.
...
Bởi mới nói... muốn luyện công cũng đâu phải dễ...

(Với sự hỗ trợ chém gió của MinhkhoaAsia)