Tài sản và tiêu sản – Giải oan cho Kiyosaki (phần 2)

5
2776

Sau khi đăng bài “Tài sản và tiêu sản – Giải oan cho Kiyosaki“, một số độc giả đã đưa ý kiến riêng của mình về định nghĩa tài sản và tiêu sản. Góc nhìn này của họ hoàn toàn khác với các kiểu định nghĩa mà tôi đã nêu ra trong bài (và cũng khác định nghĩa của chúng tôi đề xuất). Tuy nhiên, ý kiến của các độc giả này còn một số điều khá mâu thuẫn. Ở phần 2, chúng ta sẽ tìm hiểu rõ hơn về quan điểm định nghĩa tài sản – tiêu sản này.

Trước khi bàn đến ý kiến của các độc giả, chúng ta hãy xem lại định nghĩa được Ecoblader đề xuất:

  1. Tài sản (asset) dùng để chỉ tài sản được hình thành từ vốn chủ sở hữu.
  2. Tiêu sản (liability) dùng để chỉ tài sản được hình thành từ nợ.

(chữ tài sản được in đậm được định nghĩa theo kế toán – xem cụ thể ở phần 1)

Cách định nghĩa này dựa trên những điều Kiyosaki trình bày trong sách, không phải là định nghĩa chính thống của kế toán. Ở đây, tài sản và tiêu sản được phân biệt dựa trên nguồn gốc hình thành.

Theo một số độc giả, thì họ nghĩ rằng Kiyosaki định nghĩa tài sản và tiêu sản như sau:

  1. Tài sản là sản phẩm được dùng để đầu tư.
  2. Tiêu sản là sản phẩm được dùng để tiêu dùng.

Như vậy, họ phân biệt tài sản – tiêu sản dựa trên mục đích sử dụng.

Tuy nhiên, khi phân biệt tài sản và tiêu sản dựa trên mục đích sử dụng, chúng ta sẽ gặp vấn đề rất lớn. Ta xét ví dụ sau:

Giả sử ông X là một nhà đầu tư bất động sản. Ông này sở hữu 1 căn hộ. Qua xem xét kĩ càng, ông quyết định chi 1 tỉ đồng để tân trang căn hộ và đem bán kiếm lời. Rõ ràng số tiền chi để tân trang căn hộ giúp căn hộ nâng cao giá trị để bán được giá hơn trên thị trường. Số tiền chi mua sự tân trang đó phải được xem là chi đầu tư mua tài sản.

Tiếp theo, ta xét ông Y (một phu khuân vác). Hàng ngày, ông phải ăn được 3 bữa cơm đầy đủ thì mới phục hồi được sức lao động của mình. Rõ ràng, không thể chối cãi, thức ăn mà ông Y mua về được dùng để tiêu dùng. Theo đề xuất của độc giả, nó phải nằm ở cột tiêu sản.

Thế nhưng, chính thức ăn ông X mua về để ăn đó lại được dùng để phục hồi sức lao động của ông Y. Mặt khác, sức lao động là hàng hóa mà ông Y đem bán cho người khác trên thị trường để tăng thu nhập. Như vậy, lúc này vai trò của thức ăn mà ông Y mua về hoàn toàn giống với đồ tân trang căn hộ của ông X (đều nhằm nâng giá trị hàng hóa trên thị trường hòng làm tăng thu nhập cho chủ sở hữu). Theo logic ở ví dụ của ông X, thì thức ăn của ông Y cũng phải là đồ được mua để đầu tư cho sức lao động, và được liệt vào cột tài sản. Mâu thuẫn xuất hiện.

Rắc rối nằm ở chỗ, chính tiêu dùng của chúng ta lại là hoạt động đầu tư cho sức lao động. Một khóa học kĩ năng, một tua du lịch, một bữa ăn, một cái áo, một buổi đi spa, một cái nhà… đều sẽ giúp chúng ta nâng cao thành quả lao động của mình. Những hàng hóa được xem là tiêu dùng này sẽ cho thấy tầm quan trọng rất lớn trong việc làm tăng thu nhập đối với những người làm những nghề không liên quan đến đầu tư tài chính như diễn giả, giúp việc, cầu thủ, người mẫu…

Thế là, do tiêu dùng là hoạt động đầu tư gián tiếp, nên nếu định nghĩa tài sản – tiêu sản theo mục đích sử dụng sẽ khiến chúng ta rất khó phân biệt, và cũng không thể suy ra được Tài sản bỏ tiền vào túi các con, còn tiêu sản thì lôi tiền ra khỏi túi.” như Kiyosaki nói. Vì vậy, có lẽ quan điểm phân biệt dựa trên nguồn hình thành tài sản vẫn là quan điểm logic hơn cả.

5 COMMENTS

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.