Lợi thế cạnh tranh (Phần 2: Khác biệt hóa)

0
2614

Như đã bàn ở phần trước, lợi thế cạnh tranh có thể có được nhờ chi phí thấp. Ở phần này, chúng ta sẽ xem xét kĩ hơn cách thứ hai để có được lợi thế cạnh tranh: khác biệt hóa.

Khác biệt hóa

Nếu lợi thế cạnh tranh về chi phí giúp doanh nghiệp cung cấp cùng một giá trị cho khách hàng với chi phí thấp hơn, thì lợi thế cạnh tranh về khác biệt hóa giúp doanh nghiệp cung cấp một giá trị khác biệt (độc nhất, hoặc gần gần như thế) cho khách hàng. Những giá trị mà doanh nghiệp có thể cung cấp cho khách hàng, nếu xét trên toàn thị trường, thì chỉ có một số ít đối thủ khác có thể làm được (hoặc lí tưởng là không ai có thể bắt chước).

Đơn giản, ta xét lại ví dụ đời thường như đã xét ở phần trước:

Giả sử, ngoài A và B, còn có nhiều anh muốn chở C đi học (ta tạm đánh số các anh này là B1, B2, B3,…). A và các chàng B sử dụng 2 loại phương tiện khác nhau để chở C. A chạy một chiếc 150 phân khối (có bằng đàng hoàng), trong khi B, B1, B2, B3,… chạy xe đạp. Lúc này, trên toàn thị trường chở gái đi học, chỉ mình A có thể chở C bằng vận tốc từ khoảng 40 km/h trở lên, B và đồng bọn có muốn bắt chước cũng bó tay. Như vậy, với giá trị nhờ tốc độ vượt trội, A là người duy nhất. A có lợi thế khác biệt.

Về lợi thế cạnh tranh có được nhờ khác biệt hóa, cần chú ý một số điểm sau đây:

  • Chỉ trở thành kẻ có khả năng độc nhất là chưa đủ để có lợi thế cạnh tranh. Để sự độc nhất trở thành lợi thế cạnh tranh, thì sự độc nhất này phải có khả năng giúp ta đem lại giá trị cho khách hàng. Ví dụ, nếu như đường đến trường của A và C có lô cốt, và biển báo 5 km/h đặt dày đặc từ trường về nhà, thì khả năng chạy tốc độ cao của A hoàn toàn vô nghĩa và không mang lại giá trị nào cho C. Lúc này, A là độc nhất, nhưng vô giá trị.
  • Một doanh nghiệp có thể có lợi thế cạnh tranh nhờ khác biệt hóa, nhưng không nhất thiết phải là doanh nghiệp khác biệt trong mắt khách hàng. Nói dễ hiểu hơn, doanh nghiệp có thể có khả năng cung cấp giá trị độc nhất, nhưng họ không muốn (hoặc không có ý thức) đem giá trị đó cho khách hàng. Ví dụ, A có thể có xe 150 phân khối, nhưng cố ý chạy 10 km/h, trong khi B và đồng bọn cố sống cố chết chạy 15 km/h. Lúc này, A có khả năng chạy nhanh vượt trội, nhưng A không làm. (Vấn đề này tương tự như việc có lợi thế về chi phí nhưng vẫn định giá cao ở phần trước)

Cũng như đã bàn ở phần lợi thế cạnh tranh nhờ chi phí thấp, việc cung cấp giá trị độc nhất có thể khiến một doanh nghiệp được khách hàng ưa thích trong thời gian ngắn, nhưng chính lợi thế cạnh tranh nhờ khác biệt hóa mới là thứ đảm bảo cho doanh nghiệp sống khỏe trong dài hạn. A có thể chạy tàn tàn 10 km/h và để B chở C với tốc độ 15 km/h, nhưng rõ ràng, khi cần, A có thể kéo ga và cho B hít khói. Người kiểm soát trận đấu là A, không phải B và đồng bọn.

Như vậy, chúng ta đã hiểu khái quát về lợi thế cạnh tranh, và 2 cách để có lợi thế cạnh tranh (chi phí thấp và khác biệt hóa). Vấn đề tiếp theo chính là mối tương quan giữa lợi thế cạnh tranh nhờ chi phí thấp – giá thấp; lợi thế cạnh tranh nhờ khác biệt hóa – giá trị độc nhất. Sự thể là như thế nào, mời các bạn xem phần sau sẽ rõ.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.