Chứng mất trí [nhớ]

0
4837

Bạn có biết rằng chứng mất trí [nhớ] đang trở thành dịch và hoành hành ở khắp mọi nơi? Đây là một chứng nguy hiểm, thường xuất hiện ở các khu vực quan hệ khách hàng ở các công ty (và ở cả ngoài đường nữa)…

Một hàng dài người xếp trước quầy bán vé máy bay. Cuối cùng, một anh chàng ăn mặc bảnh bao chen tới trước, la lối rằng anh chàng muốn được mua vé khoang hạng nhất.

Cô nhân viên bán vé đã tìm mọi cách, nhưng hết chỗ rồi. Anh khách hàng bắt đầu làm um sùm lên và giận dỗi hết sức. Chàng ta luôn mồm nổ về quyền lực và địa vị của mình.

Cô nhân viên cố dỗ, nhưng anh chàng vẫn cứ điên.

Cuối cùng, anh chàng hét lên: “Cô có biết tôi là ai không hả?”.

Vừa nghe xong, ngay lập tức, người nhân viên gác cổng cầm lấy cái mic và nhẹ nhàng thông báo: “Xin quý hành khách tại khu vực cổng chú ý. Chúng ta đang gặp một trường hợp khẩn. Một người đàn ông ở cổng 11 vừa gặp phải chứng mất trí [nhớ] nặng (và chẳng nhớ ra mình là ai nữa). Nếu có ai trong số quý hành khách biết anh ấy là ai, xin vui lòng đến giúp ngay. Xin cảm ơn!”.

Tôi kể câu chuyện trên chỉ để nhắc nhở các bạn là dịch mất trí nhớ đang hoành hành khắp nơi. Trang bị vũ khí tối tân như một cái blog với vài độc giả, hay một cái thẻ mua hàng thường xuyên, hay thậm chí chỉ là một cái thẻ tín dụng (hay… chỉ vài xu trong túi quần), hàng triệu khách hàng của chúng ta bỗng dưng thấy chính họ hóa thành khách hàng quyền lực nhất quả đất. Nếu bạn không biết “họ là ai”, họ sẽ điên cuồng quậy tưng lên cho bõ.

Hãy cẩn thận với chứng mất trí [nhớ]. Nó lan nhanh lắm đấy.

Mấy tay marketer thông minh thường đối xử với từng khách hàng tới mức khiến cho họ thấy họ quan trọng hơn cả họ nghĩ. Hoặc đơn giản chỉ đối xử với mọi người một cách bình đẳng. Thế thôi.

Lời bình: Các công trình nghiên cứu về trí não con người đã chứng minh rằng con người thường đánh giá mình cao hơn thực chất, và cũng cao hơn những người khác. Đối với những khách hàng mất trí [nhớ] như thế này, cách tốt nhất để xử lí không phải là cố gắng lạy lục, xoa vuốt cho đến khi họ hết bệnh. Những kẻ mất trí [nhớ] thường tiêu tốn của chúng ta nhiều hơn những gì mà chúng ta có thể nhận được từ họ. Một vài phép tính đơn giản của lớp kinh tế học vi mô sẽ cho chúng ta đáp án: nếu chi phí biên lớn hơn doanh thu biên thì dẹp ngay đi.

Nếu bạn đang cung cấp dịch vụ cho người bình thường, thì những khách hàng mất trí [nhớ] như thế này (còn được gọi là hoang tưởng, hay Cây Dừa Sau Hàng Tre – voz version) chắc chắn không phải là khách hàng mục tiêu của bạn. Hãy để họ ra đi. Họ không cần bạn. Họ cần bác sĩ [tâm thần].

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.