Những kẻ xài chùa

15
3463

Khách hàng (có lẽ ta tạm gọi như vậy), có nhiều lúc tự cho rằng mình có quyền sử dụng miễn phí sản phẩm của bạn. Làm thế nào bây giờ?

Tôi ngờ rằng chúng ta có vấn đề với những người như thế.

Trong ảnh là một anh chàng đang ngồi ở Starbucks đã vui vẻ chấp nhận cho tôi chụp hình. Bạn có thể thấy anh chàng đang ăn hamburger và khoai tây chiên, và cả nước uống, từ McDonald’s. (Ly cà phê trên bàn là của người trước đó ngồi, không phải của anh.)

Chỉ có điều anh không ngồi ăn ở McDonald’s. Anh chàng đang ngồi ăn ở một cửa hiệu Starbucks đông nghẹt người, một nơi mà người ta phải xếp hàng thật lâu, một nơi mà nếu không có bàn, người ta sẽ bỏ đi.

Tôi hỏi anh chàng tại sao lại ngồi ở Starbucks, và nhận được ngay câu trả lời: “Chỗ này ngồi thích hơn.”.

Phải chăng những tay marketer như chúng ta đã đào tạo ra một thế hệ không biết đến giới hạn? Rằng nhạc miễn phí, wifi miễn phí và ebook miễn phí, cả chỗ ngồi miễn phí giờ đây không chỉ là thứ không đáng bận tâm, mà mọi người lại còn có quyền được sử dụng chăng?

Tôi vẫn đồng ý rằng khách hàng bạn muốn thu hút sẽ rất thích đồ miễn phí. Nhưng tình hình như bức hình ở trên thì hơi bị căng đấy.

Lời bình: Có một lần, khi ngồi ăn ở cửa hiệu Lotteria nằm trong khuôn viên CoopMart Đinh Tiên Hoàng (TPHCM), admin cũng thấy tình trạng tương tự. Những người đi siêu thị hoặc làm việc gần đó thường mua đồ ăn bên ngoài và vào ngồi ghế ở Lotteria, trong khi ở đây không gian nhỏ và chỗ ngồi khá hạn chế.

Tình hình cho chủ cửa hàng rõ ràng là rất khó chịu. Một số quán trà sữa hay karaoke, khi gặp tình huống này, đã ra những chính sách phạt hoặc thu phí thêm đối với những khách hàng mang thức ăn từ ngoài vào. Thế nhưng, không phải “thượng đế” nào cũng vui vẻ khi bị nhắc khéo hay phải trả thêm tiền. Đôi khi ta phải đối mặt với những tình huống vô cùng khó xử, tiến không được mà lùi cũng không xong.

Nếu là bạn, bạn sẽ giải quyết tình huống này như thế nào?

15 COMMENTS

      • chia nhỏ đồ ăn ra. cũng không hiệu quả bằng, tốt nhất là gắn biển lên đàng hoàng, chúng tôi phục vụ khách hàng của starbucks

        • Em thì nghĩ ai cũng biết là Starbucks phục vụ khách Starbucks rồi, nhưng họ vẫn cố tình làm thế.
          Không nói đâu xa, em hay gặp tình trạng này ở các quán đặt trong siêu thị đó. Nhưng có lẽ tìm cách đuổi những người như vậy sẽ làm những khách hàng khác khó chịu (như vụ nhìn biển cấm = khó chịu, hay là nhìn “xin vui lòng không mang thức ăn bên ngoài”… cũng khó chịu) nên họ cứ để không vậy thôi.
          :)) Chưa kể có lúc họ ngồi chùa nhưng những lúc khác họ lại mua hàng của mình.
          Chắc kệ nó là tốt rồi :D.

          • A nói ra được vde r, s lại kệ!? ng khó chịu, là khách hàng khác nữa, làm s để các khách kia bik sự khó chịu của khách khác, thì cũng ổn r!
            Nhìn chung, đa số muốn mình dc “ĐẸP NG ĐẸP NẾT” trk mặt ng khác mà! :))
            E nghĩ là, gắn biển dc, nhưng phải thiết kế cái biển cho nó “nhẹ nhàng nhưng sâu cay”.Điều đó ko quá khó?r9?

        • gắn biển, nhưng k phải là chữ, khô khan, là hình ảnh, vừa mang tính “nhõng nhẽo” của cửa hàng + hài hước, có hình trẻ con vào càng tốt! 😀

    • Bạn có thể hạ tối đa giá thành và chi phí duy trì hoạt động… Nhưng vẫn có trường hợp như bài viết sảy ra thì bạn làm thế nào ???

  1. Những người đi siêu thị ghé ngang các quán hàng sang trọng thường là những người bán buôn khổ sở cóp nhặt từng đồng. Cho họ ngồi cũng như sẻ chia thôi.
    Các bạn kinh doanh kiếm tiền nhiều rồi, nên biết quan tâm tới những mảnh đời nghèo khổ. Cho họ ngồi một chút có mất gì…

    • Em xin dc đồng ý với thầy (em xin phép dc gọi vậy, với ng làm nghề giáo ạ 🙂
      Bên cạnh đó, em nghĩ, đây còn là lỗi của siêu thị.

      1. CHưa bảo đảm được nhu cầu căn bản (theo ý em) của những ng (có thể) là khách hàng mình (những ng đi siêu thị).

      2. Chưa “hỗ trợ” dc các đối tác của mình ( quán ăn) , để họ phải mất đi khoản doanh thu đáng lẽ có.

      Lúc xây dựng siêu thị, có thể có thêm bệ, thành, ngồi dc, k nhất thiết là ghế! Chuyên gia về kiến trúc sẽ giải quyết dc vde này, đảm bảo đủ xài, đẹp, tiết kiệm.

      Dù là thành viên của Ecoblader group, nhưng em dc phép tham gia để học hỏi các bạn đồng đội thôi, nên e k thể dùng dc thuật ngữ chính xác. Trên đây chỉ là những suy nghĩ đời thường của em thôi ạ!

      Nên rất mong nhận được rpl của thầy, để em có những góc nhìn mới mẻ hơn! ^_^ E cảm ơn

    • Em nghĩ là đôi khi, từ thiện cho đối tượng này lại đồng nghĩa với bóc lột đối tượng khác:

      * Buộc tăng lương cho nhân viên đồng nghĩa với rút bớt lợi nhuận cổ đông.
      * Buộc người ta cho phép những người không dùng hàng của mình ngồi trong quán, đồng nghĩa với mất đi lợi nhuận cho người chủ quán, đồng thời làm người khách khác không có chỗ (trong trường hợp những quán đông nghịt người).

      Tụi em không có khó khăn hay kì thị gì người nghèo (tụi em cũng nghèo, hic). Chỉ là tụi em muốn tìm cách giải quyết sao cho ai cũng không mất quyền lợi, hoặc mất đến mức thấp nhất.

      Vì là người học cách kinh doanh, nên tụi em hiểu người làm kinh doanh không phải ai cũng sướng. Đôi khi, đứa con mình sinh ra bị thua lỗ hay gặp vấn đề lớn, chỉ muốn lên trời bắt đền thôi.

  2. Giá cả hợp lí, thái độ phục vụ tốt, bán đúng cái mà khách hàng cần, cuộc chơi sẽ có kết quả thôi, cũng không ai rảnh rổi mang thuc ăn tu noi này đi nơi khác nếu giá cả khong chênh lệch nhau, doanh nghiệp cần tự đánh giá lại, còn nếu khách hàng mà xài chùa hoài, lại chiếm chổ, thì biện pháp mạnh thôi, dùng tính cảm, hj thay vì mắng những khách hàng đó, bạn hãy hỏi thăm, bạn có cần gì không, bạn thấy quán hôm nay không khí như thế nào, theo mình con người vẫn là con người yếu điểm lớn nhất luôn là tình cảm mà, như mình chỉ cần như vậy cũng lãm mình áy náy rồi, còn ai mà đơ cảm xúc cứ thik xài chùa hoài thì bó tay.

    • Người ta đã vào thì đã biết chắc rằng mình đang xài chùa rồi. Tới lúc hỏi thăm, lỡ xui xui họ thấy bị xúc phạm, chẳng khác nào rước thêm một antifan. Cách của bạn có thể áp dụng được, nhưng khả năng bị backfire không phải nhỏ.

  3. Nếu như nói chấp nhận điều trên như chấp nhận luật trong trò chơi kinh doanh; thì giả sử với 10 khách hàng vào quán có tới 9 người giống anh chàng ở trên, và những người khách muốn sử dụng dịch vụ của cửa hàng thì lại không có chỗ ngồi, như vậy có khác chăng là tự mình đang làm thiệt thân mình?!

    Thực ra tất cả là ở mình thôi! Có nhiều cửa hàng như Lotte, Pizza hurt đặt trong các siêu thị, tuy nhiên có làm cửa kiếng rào lại hoặc nói chung là những thứ tương tự và cũng thấy chẳng có khách nào dám mua đồ ngoài vào đó ăn. Hoặc nếu không thì để một tấm biển bự chảng “Qũy khách vui lòng không mang thức ăn từ bên ngoài vào bla bla bla…Chúng tôi rất hân hạnh được phục vụ…bla bla…” dạng như vừa đánh vừa xoa. Mấu chốt vấn đề là bản thân dịch vụ cũng phải có một giá trị và thiện cảm nhất định trong lòng khách hàng đã, như Highlands chẳng hạn :v

    • Đồng ý. Cách làm như kiểu có cửa kiếng khá tinh tế, được nhiều nơi áp dụng khi phải “chung chạ” chỗ ngồi với những cửa hiệu khác.

      Nói chung là khi chiến đấu, dĩ nhiên sẽ có những khách hàng không cần biết, cứ vào ngồi. Khi đó phải xử lí thế nào thì tùy vào bản lĩnh mỗi người. Nếu không được thì đành phải kệ vậy.

      Nếu một ngành kinh doanh mà có quá nhiều khách hàng kiểu như thế thì ngành đó cũng không phải là hấp dẫn mấy.

    • Cách đặt cửa kiếng rào lại cũng khá hay. Tôi đang thuê một mặt bằng, nhưng thường bị lẫn khách, chưa tìm ra cách giải quyết. Cảm ơn bạn nhé!

Leave a Reply to Mỹ Hạnh Cancel reply

Please enter your comment!
Please enter your name here

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.