Một giữx txt cx

0
1451

“Sxng sớm nó đi dxo rx ngoxi vườn, nó tưới nước, dọn dẹp, nó chxm chút những chxu hox mà bx nó để lxi. một con ốc hưởng xnh nxng mxt trời ở tuốt ngọn cxy hox hồng đầy gxi, nó phục con ốc qux không nỡ đuổi nó đi.

Nhìn bên cxnh, Lxi thxy con sxu róm đen thui to bxng ngón txy đxng vội vx bò đi, nghĩ đến một ngxy đẹp trời nó lột xxc thxnh con bướm tuyệt sxc, đẹp biết mxy và không biết bxo nhiêu nhx vxn, nhx thơ đx dùng hìnn tượng con bướm để cho rx đời những txc phxm tuyệt hxo, tuyệt như đôi cxnh đxy sxc mxu óng x tuyệt đẹp cux nó vxy, nó để con sxu chxm rxi bò đi.

Buổi chiều, bx chị dẫn về mxy đứx con nít chxy giỡn như gixc. Nó định lx, bỗng nhớ chúng sẽ trở thxnh người lớn nxy mxi. Nó mxng bxnh mời chúng xn. Xnh mxt chúng đxy vẻ vui mừng biết ơn.”

Bàn phím máy tính có đến 24 chữ cái, vậy mà chuyện gì đã xảy ra với câu chuyện kể trên? Bạn có hiểu được ý của câu chuyện? Nếu vẫn hiểu được thì bạn đã mất bao lâu để thay thế chữ “a” lành lặn ở trong đầu mình vào đó? Mất một mắt xích, mọi thứ đổi khác ngay. Một bài học đơn giản nhưng rất đúng, đúng như chân lý vậy, thế nhưng chỉ khi mất đi mình mới hiểu giá trị của những gì vốn là bình thường đó.

Một trận đấu bóng đá, một cuộc so tài hay một hoạt động kinh doanh đều giống nhau về mặt bản chất, mỗi người mỗi việc và không ai là thua kém ai về phần quan trọng cả. Sẽ chẳng là ý nghĩa gì nếu tiền bạc đổ ra cho marketing mà kinh doanh lại không nỗ lực chăm sóc khách hàng tốt; hay kho vận không dự báo được tồn kho của mình thì quảng bá tốt đến đâu thì khách đến cũng chỉ để nhận câu trả lời: “Xin lỗi chúng tôi đã hết hàng!” mà thôi. Các bạn đang làm việc tập thể và mỗi cá thể như vậy là một mắt xích vô cùng quan trọng trong chuỗi dây xích đó. Và chuỗi xây xích sẽ không còn là chính mình khi mỗi thành viên chỉ thích đứng một mình. Mỗi cá nhân chúng ta khi cùng nhau nắm tay, kết vòng tròn với nhau thì mới thực sự là tổ chức. Lúc khó khăn chúng ta có thể giúp đỡ nhau, khi chiến thắng cùng nhau nâng ly chúc mừng, xã hội sẽ luôn vận động và phát triển khi từng tổ chức lại cùng nắm lấy tay nhau. Đó giống như một tiên đề mà mỗi chúng ta là cá thể tích cực trong tiên đề đó.

Ngày thi tốt nghiệp đại học, bạn có từng xao xuyến, buồn buồn tủi tủi vì không còn ngày ngày gặp những người bạn thường ngày của mình? Dẫu sao thì tương lai còn đó, bạn tạm thời chia tay mắt xích đó để hòa mình vào một mắt xích lớn hơn, quan trọng hơn: Xa nhà, bôn ba đi làm ở cái xứ Sài Gòn sống thì dễ cũng dễ lắm, nhưng khó cũng khó lắm thay!

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.