Guideline

0
2277

Guideline là từ mà dân agency thường nghe nhiều nhất khi làm chiến lược marketing hay thiết kế. Nói chung khi làm việc với một khách hàng nào đó thì điều đầu tiên phải nhớ là tránh làm sai guideline của họ. Nào là màu sắc thương hiệu, logo, kích thước thiết kế, layout, font chữ… cứ sai cái nào là nghe chửi cái đó.

Nhớ hồi làm thiết kế thiệp noel cho một công ty nhà nước. Mà các bạn biết rồi đấy, mấy công ty đó thì có từ lâu đời lắm rồi, có khi cái logo cũng chục năm rồi cũng nên. Vừa nhìn thấy cái logo và màu nhận diện thương hiệu là design muốn té ghế vì quá xấu. Dân creative mà, thấy xấu là họ nổi máu lên muốn làm cho đẹp liền. Rồi đâm đầu vào thiết kế, sáng tạo. Vừa gửi qua cho khách hàng xem thiết kế chưa được 5 phút thì có điện thoại ngay vì sai guideline thương hiệu. Account thì được một phen muối mặt vì dám để cho design sáng tạo quá đà. Còn designer thì ôm cục ức vì đứa con tinh thần vừa ra lò đã đi vào dĩ vãng. Tôi còn nhớ rõ anh ấy lẩm bẩm một câu:

Designer: “Định mệnh! Cái logo xấu thấy bà nội luôn, lại còn thêm 3 cái line màu không ra gì nữa chứ. Tao thấy xấu quá nên làm lại cho nó đẹp vậy mà…”

Account: “Thôi xin anh, làm đúng cái màu của công ty họ cho em nhờ. Mà công nhận nó xấu thật :v”

Mà guideline cũng do designer đặt ra chứ đâu. Cái kích thước và màu sắc ấy do một designer nào đó đã đặt ra trước rồi. Nên sau này designer khác muốn sáng tạo quá giới hạn thì không thể. Cũng có một lần làm clip hoạt hình quảng cáo. Có 5 nhân vật mà bên client nhất mực đòi phải có màu của thương hiệu mới chịu. Không lẽ giờ làm clip cho Coca Cola thì cả đám nhân vật ai cũng phải mặc chíp đỏ hết sao? Thế rồi năn nỉ mãi bên designer họ mới chịu làm lại, tất nhiên là chỉ bỏ thêm một vài điểm màu sắc thương hiệu cho khách hàng vừa lòng.

Nói sao thì cũng phải hiểu cho khách hàng, họ đã chi tiền ra quảng cáo thì luôn muốn làm sao cho nổi bật thương hiệu lên là điều đương nhiên. Chỉ khổ thân agency nào muốn làm một điều gì đó phi thường khi dám đứng lên thay đổi guideline của khách hàng mà thôi.

SOURCENguyễn Xuân Trung
Previous articleCâu chuyện đậu đũa
Next articleNhững câu chuyện thần kì của người làm việc tại Agency (phần 1)