Chuyện bà lão bán vé số

0
1407

Buổi sáng hôm ấy, hắn ngồi cà phê chờ lũ bạn.

Trong lúc chờ đợi, hắn lôi cái bánh mì ra gặm.

Sau lưng hắn có tiếng một bà lão mời vé số. Gặm được 2 miếng bánh mì thì bà lão vỗ vai hắn và mời hắn mua. Theo thói quen, hắn khẽ lắc đầu và tiếp tục sự nghiệp gặm bánh mì.

Lẽ ra mọi chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu bà lão tiếp tục đi mời những khách ở bàn khác. Dù gì thì chuyện bị từ chối mua vé số cũng đã quá quen thuộc rồi.

Thế nhưng khi đi ngang qua hắn và nhận ra hắn đang làm gì, bà lão khẽ bảo:

– Cho bà xin lỗi nghe, con đang ăn mà…

Hắn bỗng thấy một luồng điện xẹt lên. Bà lão giờ đây không còn là người bán vé số, mà trở thành người thân quen tự bao giờ.

Kết quả là hôm ấy, hắn mua cho bà mấy tờ. Bởi mới nói, bao nhiêu kĩ thuật bán hàng điêu luyện sẽ chẳng thể vượt được sự chân thành. Bà lão bán vé số đã đối xử với hắn như một con người, như một đứa cháu chứ không phải kẻ đang có 10 nghìn trong ví, thì hắn cũng không có lí do gì lại xem bà như kẻ đang lăm le mời hắn mua thứ vô bổ nhất trần đời.

Bình thường hắn chỉ mua vé số khi người bán thể hiện được kĩ thuật bán hàng độc đáo. Còn lần này, hắn mua vì nhân tính của cuộc bán hàng.

PS: Nếu các bạn quan tâm, thì xin thông báo là vào 4h30 chiều qua, mấy tờ vé số đã chính thức thành giấy lộn, không trúng một chữ số nào. Còn cái hình là hình trên mạng thôi.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.