Derek Redmond

0
1779

Olympics Barcelona 1992.

Ở vòng bán kết nội dung 400m nam, 8 vận động viên bắt đầu xuất phát sau hiệu lệnh của trọng tài.

Khi kết thúc khoảng 150m đầu tiên, vận động viên người Anh Derek Redmond chợt khựng lại và khuỵu xuống, mặt vô cùng đau đớn. Anh bị đứt gân kheo. Bộ phận y tế bắt đầu chạy đến.

Phải nói thêm, sự nghiệp của Derek luôn bị chấn thương ám ảnh. Ở Olympics Seoul 1988, anh đã phải bỏ cuộc trước khi vào đường chạy 90 giây vì chấn thương. Trước Olympics Barcelona 1992, anh đã phải phẫu thuật 8 lần, và Olympics lần này là cơ hội cuối cùng của anh.

Khi mọi việc tưởng như đã kết thúc, bỗng mọi người thấy Derek bắt đầu chạy tiếp bằng chân còn lại. Cha anh, ông Jim Redmond, bất chấp sự ngăn cản của bộ phận bảo vệ, chạy đến khuyên anh ngừng lại:

– Con không cần phải làm vậy đâu.

– Con phải chạy hết.

– Vậy thì, hai cha con cùng chạy.

Ngưng ngăn cản, Jim bắt đầu hỗ trợ con mình.

Khi họ về đến đích, 65 nghìn khán giả ở khắp sân vận động đứng dậy vỗ tay thán phục hai cha con họ.

Từ trước đến nay, chiến thắng không bao giờ là thứ quan trọng nhất ở Olympics, tinh thần thể thao mới là tất cả. Anh có thể bỏ cuộc trước khi xuất phát, nhưng một khi đã chấp nhận vào đường chạy với đích đến trước mắt, thì hãy gắng hết sức chạy hết đoạn đường.

Nếu bạn đã chấp nhận đi trên con đường mình đã chọn và có ý nghĩ từ bỏ trước khi đi đến đích cuối cùng, thì ít nhất hãy nhớ những gì Derek Redmond với cái chân đau đã làm ở Barcelona năm ấy.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.