Thất nghiệp

1
4305

Dưới đây là câu chuyện của James Altucher vào quãng thời gian anh đang thất nghiệp và mất tất cả vì khủng hoảng năm 2008…

Tôi đã viết quyển sách tệ nhất ngay khi cả thế giới đang chao đảo, khi mà số người tự tử tăng cao nhất trong lịch sử loài người.

Tháng 12 năm 2008, ngân hàng đóng cửa, thị trường chứng khoán rơi tự do, người người mất việc làm, nhà cửa, và cả gia đình nữa.

Chính trong tháng đó, tôi xuất bản một quyển sách viết về đầu tư. Bán được tổng cộng 291 quyển. Lựa chọn sai lầm nhất về thời gian xuất bản cho một quyển sách tệ hại nhất và vào đúng ngay giai đoạn khó khăn nhất lịch sử.

Tôi cũng mất luôn nhà và mất luôn vợ. Lâu lâu tụi nhóc của tôi mới tới thăm tôi.

Lần đó, tôi dẫn tụi nhỏ theo, đi từ nhà sách này đến nhà sách khác. Tìm thấy quyển sách nào của tôi trên kệ, tôi kí vào đó hết.

Tôi cũng viết vài dòng ngớ ngẩn vào mỗi quyển. Kiểu như, “Nếu bạn mua quyển sách này, bạn sẽ thành tỉ tỉ phú!”

Hoặc kiểu như, “Nếu bạn mua quyển sách này, tôi sẽ ban cho bạn ba điều ước!”

Rồi tôi kí tên. Rồi tôi bỏ quyển sách lại lên kệ. Tôi hi vọng rằng có người mua sách. Tôi hi vọng rằng mình có thể GIÀU!

Có lần tôi viết mấy dòng kiểu đó lên một quyển sách. Bé gái 6 tuổi của tôi nhìn tôi và hỏi: “Bố làm gì vậy?”

Tôi trả lời: “Có thể có người sẽ mua sách vì mấy dòng này.”

Ngoài trời đang mưa. Tôi dẫn mấy đứa nhỏ từ hiệu sách băng qua đường, lên tầng 2 tòa nhà kế bên. Đang có biểu diễn ảo thuật. Giữa cái thế giới đang tan vỡ, tôi rất vui vì vẫn còn chút ma thuật trên đời.

Sáu tháng sau.

Tôi không bán thêm được quyển nào. Nhà xuất bản không thèm bắt máy. Tôi bị đuổi việc.

Giờ thì tôi đã chính thức bị li dị. Tụi nhỏ sẽ chỉ tới thăm tôi vào cuối tuần.

Đêm nào tôi cũng say khướt, người béo ị và bệnh liên miên. Ờ và còn sạch túi nữa.

Nói cách khác, tôi chẳng còn gì.

Tôi bỏ ba bốn tiếng đồng hồ mỗi ngày lướt mấy trang hẹn hò trên mạng. Và dễ hiểu là một gã như tôi chẳng có mấy cơ hội ngay cả trên mấy trang hẹn hò trực tuyến. Chẳng ai thèm trả lời.

Tôi gửi hàng trăm tin nhắn làm quen cho hàng trăm người rồi.

Cuối cùng, có một người hồi đáp. Tôi sẽ không kể chi tiết mấy buổi hẹn đầu tiên. Nhưng tôi thích cô ấy. Thậm chí là vì mức độ trưởng thành về cảm xúc thấp, tôi thậm chí nghĩ rằng mình yêu nàng rồi. Có thể đúng thế thật.

Có thể đúng thế thật.

Lần nọ nàng mời tôi đến ăn tối. Hai người lên kế hoạch sẽ gặp nhau ở một hiệu sách gần nhà ga, rồi sau đó đến nhà nàng, và nàng sẽ nấu cơm cho tôi ăn.

Và tôi trễ hẹn.

Nàng nhớ có lần tôi kể là dù quyển sách cuối cùng tôi viết là về chủ đề đầu tư, nhưng trong đó cũng có nhiều chuyện cá nhân nữa.

Thế là nàng đi lòng vòng trong hiệu sách tìm thử xem.

Chẳng có gì lạ khi người ta chẳng bán được quyển sách nào của tôi trong suốt 6 tháng qua. Họ còn tồn kho 8 quyển. 6 tháng trước, khi tôi còn loay hoay kí tên bên cạnh đứa nhóc 6 tuổi của tôi, họ cũng còn đúng 8 quyển.

Nàng rút một quyển khỏi kệ. Nàng định sẽ đọc chờ tôi đến.

Nàng mở trang sách đầu tiên và thấy tôi đã kí tên lên đó.

Nàng không thể tin những gì tôi viết. Nàng nghĩ có thể tôi đã đến hiệu sách và núp đâu đó.

Nàng nhìn quanh. Chẳng có ai hết. Nàng qua kệ sách kế bên xem. James có ở đó không? Không, tôi đến trễ mà.

Giờ thì tôi và nàng đã lấy nhau được 5 năm. Tôi quá vui. Nhìn nàng, tôi nghĩ, làm sao chuyện thế này xảy ra được?

Tôi nghĩ một phần vì nàng tin rằng có dấu hiệu thần thánh khuyên chúng tôi nên lấy nhau.

Và có lẽ cũng chính thần thánh đã khiến tôi viết những dòng ấy trên chính quyển sách ấy.

Ngày đó, tôi đã viết dòng chữ sau, và thậm chí đứa con 6 tuổi của tôi cũng nghĩ là tôi điên mất rồi. Tôi viết:

“I LOVE YOU – James Altucher”

ecoblader - i love you

 

1 COMMENT

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.