Vì sao Pat thành công?

0
11399

Dưới đây là câu chuyện của James Altucher kể về một người bạn cực kì thành công của anh. Rất đáng học hỏi!

Cứ gọi anh là “Pat.” Đó không phải tên anh ấy, nhưng cũng gần gần như vậy. Tôi không muốn làm anh xấu hổ, dù tôi chắc đến 99.99% là anh chẳng xấu hổ chút nào dù là tôi có ghi toẹt tên anh ra đi nữa.

Tôi gặp Pat năm 1999. Lúc đó anh là nhân vật quyền lực thứ hai ở ngân hàng đầu tư lớn nhất thế giới. Anh muốn đầu tư vào công ty tôi. Thế là Pat đã làm như sau:

Anh góp 1 triệu USD.

Anh tiếp tục gọi bạn bè. Henry Kravis, Jim McCann (CEO công ty 1-800-Flowers) và hàng tá nhà đầu tư tên tuổi khác. Anh bảo: “Đầu tư vô đây đi mấy bạn,” và thế là người ta gửi ngay 1 triệu USD trong chớp mắt. Henry Kravis còn muốn bỏ tận 5 triệu USD, nhưng lúc đó tôi đã đủ ngu để từ chối. Tổng cộng, Pat đã giúp tôi gọi 15 triệu USD vốn góp.

Rồi Pat bỏ thêm 1 triệu USD vào một công ty tôi đang đầu tư nữa.

Rồi Pat giới thiệu chúng tôi với một quỹ đầu tư lớn. Quỹ này bỏ 100 triệu USD vào quỹ của chúng tôi.

Rồi tôi thuê đứt luôn nhân viên của Pat để điều hành quỹ. Tôi gọi Pat để làm hòa. Anh trả lời rằng tôi làm thế có hơi bất công với anh ấy, nhưng Pat cũng hiểu nên không sao.

Sau đó mọi chuyện đổ bể. Cái quỹ ở trên cháy sạch tiền. Chúng tôi đã đầu tư 30 triệu USD trong tổng nguồn vốn quỹ, nhưng mọi chuyện chả ra sao.

Cái công ty mà lúc trước Pat gọi bạn bè bỏ tiền vào cũng sạch túi. Ai cũng mất sạch. Mấy nhà đầu tư kia mất hết tiền. Tổng cộng trong suốt thời gian hoạt động, công ty gọi 120 triệu USD và bị mua lại với giá 10 triệu USD.

Cái công ty tôi đầu tư vào biến mất tăm luôn. Tôi còn không biết đã có chuyện gì nữa. Cá nhân tôi mất cả đống tiền, nhưng mấy người khác cũng chẳng khá khẩm hơn.

Tóm lại đó là cách tôi trả ơn Pat. Cảm ơn Pat nha.

Mấy năm trôi qua. Sau này Pat bỏ việc ở ngân hàng và tự mở quỹ đầu tư. Anh thuê người lo mọi việc. Nhưng Pat vẫn rất giỏi nhấc điện thoại và mời bạn bè đầu tư. Anh đã gọi được 3 TỶ USD cho quỹ của mình.

Người anh thuê về quản lí quỹ kiếm được cả tỉ USD mỗi năm. Thành công lớn.

Lúc đó tôi có viết một quyển sách. Chắc là vào năm 2005. Tôi viết về Warren Buffett và đặt tên sách là “Chơi chứng khoán như Warren Buffett.” Sách đó viết cũng được, nhưng khác xa hoàn toàn thứ tôi đang viết hiện giờ.

5 năm rồi tôi chưa gặp Pat. Đó là nói giả dụ như Pat nhớ tôi là thằng nào. Chả có lí do gì nhớ tôi cả. Tôi chỉ là một thằng ất ơ làm Pat và bạn bè mất hàng triệu USD, lại còn cưa luôn nhân viên giỏi nhất của anh nữa.

Nhưng, đek hiểu vì sao, tôi kí vào một quyển sách và gửi tới văn phòng anh.

Vài phút sau khi người giao hàng rời khỏi văn phòng tôi và gửi cho Pat, điện thoại reo.

Là Pat gọi.

– James, cảm ơn anh vì quyển sách và mấy lời đề tặng của anh nhé.

– Chào Pat…

Tôi nói được hai chữ, rồi không biết phải nói gì thêm. Tôi nên “Cảm ơn anh!” hay “Xin lỗi anh!” hay “Dạo này thế nào?” Tôi chả phải dạng thân thiết gì, mà trong suốt ngần ấy năm tôi có gặp anh đâu.

– Hi vọng anh thích quyển sách.

– Tôi thích lắm. Tối tôi về đọc ngay và luôn. Cảm ơn anh đã gửi tặng. Chúc anh làm việc suôn sẻ. Khi nào cần cứ gọi nhé.

Và chúng tôi dập máy.

Pat có một trong những nhân tố chủ chốt làm nên thành công mà trước giờ tôi không có. Anh nhấc điện thoại, gọi tôi và chào hỏi. Anh là người “check-in” trước. Tôi làm anh mất hàng triệu USD. Tôi cướp luôn nhân viên của anh. Hàng năm anh gặp cả nghìn người, chẳng có lí do gì nhớ mặt một thằng tào lao như tôi.

Thế mà anh nhận quà từ tôi là gọi cảm ơn ngay. Tôi đã làm anh phí tận 2 phút đồng hồ.

Đó chính là nhân tố thành công của Pat. Khoản này tôi rất tệ. Bạn thân của tôi mà viết thư, có khi tôi còn không thèm trả lời. Tôi chẳng biết tại sao nữa. Từ từ tôi mất dần bạn bè. Ít nhất là mỗi tháng một người. Tôi không biết vì sao tôi lại làm thế. Cái đầu tôi bị trục trặc rồi.

Một lời cảm ơn nho nhỏ cũng giống như bỏ mấy đồng xu vào ống heo để từ từ nó lớn lên. Dần dần, với hàng nghìn câu cảm ơn nho nhỏ, bạn sẽ có một lượng thiện cảm lớn để tạo dựng thành công.

Đó là lí do vì sao Pat có cả tỉ.

Khoảng một tuần sau, tôi viết thư gửi Pat. Dù gì thì anh đã bảo tôi có thể gọi anh bất cứ lúc nào mà. Trong thư tôi mô tả quỹ đầu tư tôi mới mở và hỏi anh có muốn góp vốn không.

Và đây là nhân tố tạo nên thành công thứ hai của Pat – biết học hỏi từ sai lầm:

Anh viết thư trả lời: “Không.”

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.