Home Phát triển cá nhân Cuộc điện thoại

Cuộc điện thoại

0
Cuộc điện thoại

Tôi gọi về cho bố mẹ để mượn vài trăm đô la. Hai năm trước tôi có 15 triệu đô trong ngân hàng. Giờ tôi không còn một xu. KHÔNG CÒN MỘT XU. Tôi đã lập và bán một công ty. Tôi đã thành nhà đầu tư mạo hiểm. Giờ thì tôi trở thành thằng thất bại. Tôi chẳng còn tiền để nuôi con. Tôi 34 tuổi và phải về hỏi xin bố mẹ tiền.

Vì lí do riêng, bố mẹ trả lời “không”. Tôi rất sợ là không đủ tiền mua tã cho con. Họ trả lời “không”. Tôi sợ là mình sẽ không còn đủ tiền mua thức ăn cho cả nhà. Họ vẫn trả lời “không”.

Tôi không muốn cãi nhau. Tôi gác máy. Họ gọi lại. Tôi hét cả nhà: “Đừng có mà bắt máy!” Suốt mấy tháng sau, bố mẹ gửi cho tôi mấy email. Trong suốt thời gian đó, tôi đã phải đi đày ở một vùng quê 70 dặm phía bắc thành phố. Tôi hầu như không ra khỏi nhà. Tôi tăng gần chục kí. Mỗi lần đi mua đồ, tôi lại hỏi bà chủ cửa hàng là bà có thấy giống sắp tận thế không. Bà chủ không trả lời mà cứ nhìn tôi chằm chằm.

Rồi tôi bắt đầu lại từ đầu, làm một nghề chẳng liên quan gì đến nghề lúc trước. Tôi phải làm thôi. Tôi phải kiếm tiền, không thì cả nhà tôi chết hết. Không chỉ tôi chết, mà là cả nhà. Sau vài tháng đi đày ải bản thân, tôi bắt đầu bước ra đường. Tôi ra công viên, ngồi lên xích đu vào lúc 5 giờ sáng. Tôi ra bờ sống ném đá vào mấy cái rổ trôi lềnh bềnh khi mặt trời mọc. Tôi không ngủ. Tôi tự nhủ, chỉ có cách này mới có thể biến mất đi khỏi thế gian này. Lúc ấy hầu như ngày nào cũng một màu ảm đạm. Tôi chả thể làm gì, bởi xung quanh tôi cả thế giới đều xám xịt.

Rồi bố tôi gửi email cho tôi. Tôi không trả lời. Rồi ngày nọ tôi được lên ti vi. Bố gửi email: “Con lên ti vi trông đẹp trai đấy.” Tôi không trả lời. Tôi đang chập chững lấy lại thành công. Lúc đó tôi cứ sợ hãi triền miên rằng mình sẽ thất bại như trước.

Tám tháng sau, em gái tôi gọi. “Bố bị đột quỵ.” “Khi nào?” “Hai hôm trước.” Tôi đến thăm bố. Người ông cắm đầy dây nhợ. Suốt hai năm sau đó, ông ra đi mà không thể nói thêm câu nào nữa. Vậy là lần dập điện thoại tám tháng trước khi ông đột quỵ là lần cuối cùng tôi nói chuyện với bố.

Đây không phải là câu chuyện dạy bạn phải yêu những người xung quanh ngay cả ở những thời khắc buồn khổ nhất. Nó cũng chẳng dạy bạn rằng nên nói chuyện với bố mẹ như thế nào, hay là coi chừng hối hận ra sao. Câu chuyện cho bạn biết rằng, ngay cả khi mọi thứ có vẻ như vô cùng tệ hại, tệ đến mức mà không ai tưởng tượng ra được, thì bạn vẫn sẽ vượt qua thôi.

Nếu bạn giữ cho bản thân khỏe mạnh, yêu chính mình, biết trân trọng những thứ nhỏ nhoi luôn đẩy bạn về phía trước, nếu bạn để quá khứ ngủ yên, nếu bạn đừng sợ hãi tương lai, thì khi đó bạn mới có thể thực sự sống, trân trọng và tận hưởng từng phút giây đời mình để không bao giờ phải hối tiếc.

Giờ thì tôi ngồi đây. Vẫn sống. Thực sự sống.

Previous article Đóng vai phản diện
Next article Freelancer và doanh nhân khởi nghiệp
Là thành viên VIP của một tầng lớp rất được xã hội quan tâm (tầng lớp thất nghiệp), anh đã có kinh nghiệm thất nghiệp chuyên nghiệp 4 năm ròng. Trong mấy năm rảnh rỗi, anh đã viết 6 quyển sách, dịch 12 quyển sách để giúp mọi người thất nghiệp hiệu quả hơn.