Tôi nghĩ gì khi đi tắm?

1
1961

Khi tắm, tôi đếm tiền.

Tôi nghĩ về tất cả cơ hội tôi có. Tôi ngồi nhẩm xem với mỗi cơ hội tôi sẽ kiếm được bao nhiêu tiền.

Rồi tôi chia ra. Tôi chia thế này: một ít cho bố mẹ, một ít cho con cái, rồi để dành dưỡng già (tôi tính là mình cần tiền tới 80 tuổi thôi, sau đó thì chả quan tâm nữa)… Đó là một bài toán khó giải. Kiểu như, nếu tôi cho bố mẹ nhiêu đây tiền, thì nhỡ họ xài không đủ thì sao chứ? Khi đó tôi có phải kiếm thêm tiền không?

Rồi tôi nghĩ cách kiếm thêm tiền. Rồi cộng thêm vô.

Ngâm khoảng một tiếng nghĩ ngợi trong nhà tắm thì tôi xong. Tôi đặc biệt nhớ những buổi tắm vào năm 2002. Bởi vì chả có dự định nào trong số đó thành sự thật cả.

Ngày nọ, bố tôi bỗng dưng ra đi. Rồi tôi li dị. Rồi tôi đổi ý: tôi nghĩ mấy đứa nhỏ không nên nhận tiền bố mẹ nó cho.

Và rồi thì tôi mất hết tiền. Mọi quan điểm, tính toán trước kia hóa ra vớ vẩn hết. Rồi tôi lại kiếm được tiền. Rồi lại mất. Hừm.

Rồi tôi lại có thêm vài ý tưởng xài tiền. Tôi lại nghĩ về tiền trong khi đi tắm.

Tôi muốn làm từ thiện. Tôi tìm mấy mục về hoàn cảnh khó khăn trên báo. Rồi gửi tiền cho họ không ghi tên. Kiểu như, nếu gia đình ai đó bỗng dưng bị mất nhà cửa vì cháy nhà, tôi sẽ chi tiền thuê cho họ một phòng khách sạn.

Chả hiểu sao khi nào tôi cũng lấy ví dụ đó. Có thể là vì tôi luôn sợ bị mất nhà. Đó là lí do tôi cứ đi thuê để khỏi phải sợ mất một căn nhà nào.

Tôi nói là tôi giúp người ta “vô danh” (như kiểu mấy người vĩ đại ấy), nhưng có lẽ tôi đã không thành thật với chính mình. Tôi thậm chí còn lưu lại tài liệu về mỗi vụ từ thiện ấy, để vài năm sau tìm hiểu xem cuộc đời của họ đã tốt lên tới đâu nhờ sự giúp đỡ của tôi.

Ích kỉ.

Cuối cùng cũng vì cái tôi.

Rồi tôi lại còn tính toán mấy thứ nữa. Tôi muốn chi tiền quảng cáo. Trong cái quảng cáo đó sẽ có mặt tôi, đi qua đi lại chả làm gì cả.

Để làm gì chứ?

Giờ tôi không thế nữa.

Tôi không nghĩ nhiều về tương lai hay di sản của mình nữa. Tôi cũng chả nghĩ thử điều gì sẽ xảy ra với mình vào tuổi 80. Dù gì thì tỉ năm sau, mọi nguyên tử trong người tôi sẽ rải ra khắp nơi, thậm chí còn chả kết dính với nhau nữa.

Giờ tôi nghĩ về chuyện xảy ra ngày hôm nay. Tôi nghĩ xem tôi có thể chân thực sống như thế nào. Tôi nghĩ xem hôm nay có thể giúp mọi người ra sao. Hôm nay tôi có thể làm gì để vượt ra khỏi vùng an toàn của chính mình?

Hôm nay là một ngày thần thoại. Vậy thì hôm nay sẽ ra sao?

Dần dần, tôi tắm nhanh hơn.

Có thể vì vậy mà tôi có dơ hơn một chút. Nhưng theo cách nào đó, có thể tôi đã sạch hơn nhiều…

1 COMMENT

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.