Con sư tử và huyền thoại truyền thông

0
3691

Thông thường, một sản phẩm tốt nếu rơi vào tay một bậc thầy truyền thông có thể trở thành huyền thoại. Nhưng thậm chí, nếu nó chỉ rơi vào tay một chuyên gia tầm thường, con đường phía trước vẫn rất thênh thang. Thế nhưng, đời không như là mơ, không phải sản phẩm nào bản thân cũng tốt, nhất là trong những ngành nghề thuở đầu sơ khai. Và khi không ai dám nhận những món hàng đó, người chủ phải làm thế nào? May thay, luôn có một người sẵn sàng lên tiếng…

Đầu những năm 1920, nước Mỹ là một thiên đường hoang sơ của các công ty khởi nghiệp điện ảnh. Công ty phim xuất hiện khắp nơi, người người làm phim, nhà nhà làm phim, ai cũng mong có thể phất lên nhanh chóng. Tuy nhiên, khi ai cũng đổ xô đi làm thì thượng vàng hạ cám có đủ, đặc biệt là khi những tiêu chí chất lượng vào thời kì này chưa mấy thống nhất. Khác với những sản phẩm thông thường, điện ảnh lúc này thường là những canh bạc tất tay, được ăn cả ngã về không, phim sống thì ít mà chết thì không đếm xuể.

Và đối với Samuel Goldwyn – nhà sáng lập của hãng phim MGM – ông sắp phải đối mặt với một bộ phim thất bát. “Sự trở lại của Tarzan” là phần thứ ba trong chuỗi phim Tarzan, kể về chuyến phiêu lưu của Tarzan cùng một con sư tử. Câu truyện về chàng trai người rừng bị bỏ lại cùng muôn thú này, vốn từ lâu đã là chủ đề khai thác ưa thích của các hãng phim truyện. Thế nhưng, làn sóng Tarzan lúc này không được hot cho lắm, và chất lượng của bộ phim lần này cũng chả mấy khá khẩm. Đặc biệt ở thời điểm đó, làm gì có internet hay TV rộng rãi, các bài quảng cáo báo chí sẽ không tài nào cứu nổi một bộ phim dở, và tương lai của bộ phim khi ấy đúng nghĩa chỉ mành treo chuông.

“Cho tôi một con sư tử thật, tôi sẽ biến bộ phim dở này thành quả bom tấn.” Vị cao nhân đáp, với giọng điệu vô cùng tự tin. “Một con sư tử thật ư? Anh chàng này định làm cái gì chứ?” Goldwyn nghĩ thầm. Nhưng, hiện tại ông biết làm gì hơn ngoài tin tưởng. Tìm đến vị cao nhân này cũng là phương án cuối cùng mà ông có thể lựa chọn, nhất là khi chính anh cũng là người từng làm nên thành công của phim Tarzan phần 1 trước đây.

Thế rồi, 8 ngày trước khi bộ phim công chiếu, một giáo sư âm nhạc đi đến một khách sạn ngay trung tâm thành phố. Vì không muốn chiếc đàn piano của mình bị hằn dấu dây kéo lên lầu, ông đặt một phòng ngay tại tầng trệt. Chiều hôm đó, một hộp đựng đàn to lớn được chở tới và mang vào phòng ông. Sáng hôm sau, vị giáo sư gọi phục vụ phòng yêu cầu món ăn. “À cho tôi thêm bảy cân thịt sống.” Người phục vụ ngạc nhiên thắc mắc, tại sao lại phải cần thịt sống? Vị giáo sư ra vẻ thông cảm và giải thích cho người phục vụ rằng đó là dành cho thú cưng của ông – vốn là một con sư tử – được mang đến trong chiếc hộp đàn hôm qua.

Tay phục vụ kinh hãi chạy đi thông báo với sếp. Tưởng rằng nhân viên của mình bị hâm, vị sếp đích thân tới xem và không mất quá nhiều thời gian để ông nhận ra sự thật về con sư tử. Ba chân bốn cẳng, ông phi đến sở cảnh sát rồi nhanh chóng dẫn họ tới. Chứng kiến cảnh tượng vị giáo sư đang đưa đầu vào miệng sư tử cũng như ra lệnh cho nó diễn trò, những người chứng kiến mặt không còn chút máu. Sự việc sau đó, khi mọi người hoàn hồn, vị giáo sư kể rằng ông đọc được câu chuyện về cậu bé người rừng sống chung với thú và dự định đi tới rừng già so kè xem sao. Đại loại thì ông giàu, ông có thú cưng sư tử và ông tính đổi tên thành T. R. Zann cho giống tên nhân vật.

Sáng hôm sau, câu chuyện về T. R. Zann lan tràn trên báo như bệnh dịch. Mẫu tin này hot đến độ nó kéo dài qua những tập san và tạp chí tuần xuất bản sau đó. Ngay khi thời cơ lên đến chín muồi, vị cao nhân cho bung bài quảng cáo về bộ phim “Sự trở lại của Tarzan” sẽ được ra mắt ở rạp Broadway, NewYork. Thông tin nối tiếp thông tin, liên tưởng nối tiếp liên tưởng, ngay lập tức sự tò mò về bộ phim tăng nhanh một cách chóng mặt. Theo ước tính, có đến 25.000 bản tin liên quan đến Tarzan cháy trên khắp mặt báo. Đỉnh điểm trong ngày công chiếu, vị giáo sư xuất hiện cùng con sư tử trong sự kiện ra mắt bộ phim, và bao nhiêu máy ảnh cứ thế chớp lia lịa. Khỏi phải nói, bộ phim ban đầu vốn tưởng kiếp bom xịt này trong phút chốc bỗng hóa thành một quả bom khủng, và tin tức về nó cứ lan truyền mãi đến tận về sau.

Vị giáo sư âm nhạc chịu chơi kia hóa ra chính là một nhà huấn luyện thú trứ danh, và con sư tử đó chính là bạn diễn của ông. Kịch bản từ đầu đến cuối được dàn dựng hoàn toàn bởi vị cao nhân, người một lần nữa khẳng định biệt tài thu hút đám đông, biến không thành có của mình.

Ngày nay, khi nhắc đến Hollywood, người ta thường liên tưởng ngay đến những bom tấn vô cùng hoành tráng. Tuy nhiên, ít ai biết rằng nền điện ảnh nơi đây cũng có khởi đầu vô cùng gian khó. Đã từng có thời các hãng phim phải mày mò tồn tại với từng bộ phim một, và thậm chí không có một bộ phim nào ra hồn trong suốt khoảng thời gian dài. Rất nhiều ông lớn điện ảnh có thể đã không trụ được nếu thiếu đi hơi thở của vị cao nhân đó, con người đã đặt nền móng cho nền điện ảnh Hoa Kỳ rực rỡ như ngày hôm nay, người đàn ông với cái tên Harry Reichenbach.

———

P/S: Cuộc đời từ lang bạc đến đỉnh cao và những phi vụ huyền thoại của Harry Reichenbach được kể lại chi tiết qua di sản duy nhất mà ông để lại cho hậu thế – Bóng ma danh vọng. Sách được xuất bản bởi NXB Kinh tế TPHCM năm 2017 và phân phối bởi ecoblader.

Các bạn quan tâm có thể tìm hiểu và đặt sách tại ecoblader.com/sach

LEAVE A REPLY

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.