Cám ơn, vì đã cho chúng tôi một lần nữa đứng chung!

0
883

Vào phút thứ 71, trận chung kết Cúp bóng đá Châu Á năm 2007, đội trưởng Younis Mahmoud đánh đầu ghi bàn mở tỷ số. Và đó cũng là bàn thắng duy nhất của trận đấu. Khi tiếng còi kết thúc của trọng tài vang lên, các cầu thủ Iraq như ngã khuỵu. Họ không phải buồn vì thất bại, họ chỉ quá vui vì không tin nổi mình đã trở thành nhà vô địch.

Trên đường phố đất nước Iraq, nước mắt ngập tràn khắp nơi. Lần đầu tiên, Iraq trở thành nhà vô địch châu Á. Và đó cũng là lần đầu tiên, sau bao nhiêu năm, ở nơi chốn chỉ có máu, chiến tranh và dầu mỏ này, người ta còn có thể trông đợi một thứ gì đó khác.

Trên đường tiến đến trận chung kết, từ một đội bóng không được đánh giá cao, Iraq lần lượt quật ngã Úc, Hàn Quốc, trước khi tiến đến trận chung kết với Saudi Arabia. Trong một đất nước đầy sự xung đột sắc tộc tôn giáo này, lần đầu tiên, một thứ phép màu đã có thể mang mọi người đoàn kết lại với nhau. Dù anh có là người Sunni, Shia Muslims hay người Kurds, tất cả không quan trọng nữa. Trong một khoảnh khắc, dù chỉ là ngắn ngủi, tất cả mọi người đều tụ hợp lại với nhau, cùng ủng hộ đội tuyển của mình thi đấu – một tập thể mà vốn dĩ các thành viên có xuất thân và tôn giáo vô cùng đa dạng.

Cũng trong cùng buổi tối hôm đó, thực tại tàn khốc đã quay lại. Một quả bom đã phát nổ trên đường phố Baghdad cướp đi sinh mạng của 50 người. Chỉ một thời gian ngắn trước đó thôi, mọi người còn hân hoan trước niềm vui chiến thắng. Chỉ vài giờ phút trước thôi, mọi người còn nắm tay nhau hòa hợp dưới một lá cờ… Trong màn đêm u tối, bóng đá đã có thể mang lại những giờ phút lóe sáng. Dù chỉ là ngắn ngủi, nhưng đó vẫn là niềm tin mà mọi người dân ở Iraq vẫn không ngừng mong mỏi.

Hơn mười năm sau, tại vòng chung kết U23 châu Á, chúng ta đã đánh bại được Iraq. Và cũng trong một khoảnh khắc hiếm hoi của lịch sử, mọi người, bất kể quan niệm trái chiều trong nhiều vấn đề, đã tạm gác lại, cùng hòa chung một niềm vui. Lần cuối cùng chúng ta vui như vậy là từ bao lâu rồi? Chắc cũng phải tròn 10 năm trước. Đội U23 giờ đây dù có thể đi tiếp hay dừng lại, tất cả cũng không quá quan trọng nữa. Còn gì vui hơn không khí cả nước mấy ngày qua? Còn gì vui hơn hiệu trưởng cho học sinh nghỉ học xem bóng đá? Còn gì vui hơn chuyện sếp cho nhân viên nghỉ việc cùng nhau cổ vũ?

Một lần nữa, bóng đá đã nhắc nhở cho chúng ta biết, mọi người vẫn có thể cùng vui mừng với nhau. Một lần nữa, chúng ta nhận ra, nếu muốn, dân tộc này vẫn có thể cùng đứng chung một phía. Nếu phải biết ơn, sau tất cả, chúng ta nợ các cầu thủ một lời cám ơn chân thành nhất:

“Cám ơn, vì đã cho chúng tôi một lần nữa đứng chung!”

LEAVE A REPLY