Hắn, thằng bạn, và lão sếp công ty sách

2
1163

Hắn đập ly cà phê xuống mặt bàn, hẳn là nóng lắm. Thằng bạn hắn ngồi kề bên âu yếm xoa xoa lưng vỗ về.

Chả là thế này, sau thời gian khởi nghiệp và vỡ mồm với hàng loạt dự án quán cà phê không thành công, hắn và thằng bạn phải đi làm một thời gian. Cuối cùng, hai thằng vào được một công ty bán sách. Thằng bạn thì được giao cho làm hồ sơ giấy tờ—chức danh là giám đốc hành chính. Hắn thì làm giám đốc kho, nhiệm vụ chủ yếu là coi kho và bốc vác khi có sách mới về. Công ty tổng cộng có 4 người, trừ hắn và thằng bạn thì còn 2 ông đồng sáng lập nữa, lần lượt giữ chức chủ tịch và CEO.

Anh em trong công ty mà nhân sự toàn giám đốc này làm việc cũng vui vẻ, cho tới buổi họp đầu tiên. Vốn là hắn làm một thời gian thì thấy công ty còn quá nhiều bất cập, và đã cố gắng nảy ra các ý tưởng sáng tạo, ví dụ như sắm hệ thống quản lí kho bằng con chip để khỏi thất thoát, hay đổi qua thuê cái kho bự hơn có sẵn xe nâng để khỏi vất vả. Thế nhưng lão CEO nghe xong thì nhăn nhó giãy nãy.

– Anh thấy ý tưởng của em không khả thi em ơi!

– Em thấy ổn mà, các công ty bự bự toàn làm vậy!

– Không được em ơi. Lỡ đầu tư kho to xong rồi không hiệu quả là lỗ sặc máu á.

– Anh cứ tin ở em, em chịu trách nhiệm!

– Em lấy cái gì để chịu trách nhiệm với anh?

Và hắn im luôn. Lấy gì để chịu trách nhiệm chứ, biết rồi còn nói! Tiền thì không có nên mới phải đi làm thuê cho các ông. Cái chức giám đốc kho này cũng chả có giá trị gì. Hắn chả có gì ngoài thân xác này để đền cho mấy ổng nếu ý tưởng sáng tạo của hắn thất bại. Hỏi câu đó chẳng phải ý muốn nói, ờ thì mày không có tiền thì im mồm đừng có suy nghĩ à? Dù gì thì hắn cũng chỉ muốn tốt cho công ty thôi mà!

Thế nên họp xong hắn ức lắm, lôi thằng bạn ra phố trà sữa Ngô Đức Kế làm một ly cho đỡ tức. Nhưng vô xong, nhìn bảng giá thì phát hiện trà sữa ở đây bán tới năm chục nghìn, tiền đâu mà uống, nên đành về công ty pha gói cà phê Trần Quang cho đỡ thèm vậy.

Nhưng liệu trong vụ này, ai đúng ai sai?

Nói cho thật lòng, thì sếp hắn nói đúng. Trong kinh doanh, mỗi ý kiến luôn đi kèm tiền cược. Khi chơi chứng khoán chẳng hạn, nếu bạn nghĩ cổ phiếu này lên, và muốn ý kiến của mình được lắng nghe, hãy bỏ tiền vào để mua cổ phiếu ấy. Không ai lại đi nghe một chuyên gia khuyên bảo nhiều mà không dám chi một đồng nào ra chống lưng cho ý kiến của mình. Tiền cược càng nhiều, lời nói càng có trọng lượng. Trong công ty ấy, với mỗi ý kiến, thành bại đều là do ông sếp của hắn chịu, thế thì chuyện ông ấy có quyền quyết định cuối cùng cho tất cả các ý kiến là điều hẳn nhiên.

Cuộc đời hắn, hắn luôn muốn tự quyết, vì dù gì sướng khổ cũng là hắn chịu. Vậy thì công ty của sếp, hắn cũng nên để sếp quyết chứ, vì dù gì lỗ lãi cũng là sếp hắn chịu, chứ hắn đâu có mất xu nào đâu. Ý kiến là của nhân viên, nhân viên có thể đóng góp, và sếp có thể nghe hoặc không. Nếu nhân viên thực sự muốn ý kiến của mình được thực thi, chỉ cần đơn giản cam kết chịu một phần thất thoát (và lãi, nếu có) của ý kiến của mình, hẳn ông sếp nào cũng sẽ lắng nghe nghiêm túc.

Nhưng hắn thì không biết điều đó, nên bây giờ, hắn vẫn còn tấm tức khóc để thằng bạn âu yếm xoa lưng.

PS: Dù vậy, sếp hắn có thể giải quyết êm thấm hơn bằng cách ngồi phân tích cho hắn thấy vì sao không nên làm, hoặc từ chối một cách nhẹ nhàng hơn. Nhưng nếu hắn là người cứ luôn nảy ra ý kiến gàn dở, thì tốt nhất nên chia tay sớm bớt đau khổ vậy.

SHARE
Previous articleNguyên lý bán lỗ và bài học đến từ quá khứ
Next articleĐam mê của tôi đâu?
Là thành viên VIP của một tầng lớp rất được xã hội quan tâm (tầng lớp thất nghiệp), anh đã có kinh nghiệm thất nghiệp chuyên nghiệp 4 năm ròng. Trong mấy năm rảnh rỗi, anh đã viết 6 quyển sách, dịch 12 quyển sách để giúp mọi người thất nghiệp hiệu quả hơn.

2 COMMENTS

  1. = Sếp nhẫn nại với NV có tốt hay ko ? Ở Mỹ và Úc, Sếp giỏi là sếp khó tính (đừng khó tình tới nỗi bắt lỗi kiểu vạch lá tìm sâu nhưng phải khó tính khi nhân viên làm sai. Như sếp chủ hàng bánh mì thịt bên Úc hay Mỹ, nếu kiên nhẫn để NV tay dơ, ko đeo găng, ko cất thức ăn vào tủ lạnh thì dần dần ko còn khác thì phá sản.

  2. tôi cũng hay nảy ra ý tưởng trong quá trình hươnglàm việc. Và tôi cũng bị gạt phăng ý tưởng.
    Và sau đó sếp soi mói bắt bẻ tôi hơn, đồng nghiệp kì thị bàn tán sau lưng tôi thêm mắm thêm muối bảo tôi đầu óc không bình thường. Rồi có trục trặc gì trong vận hành chung họ cũng đồng loạt chỉ mặt tôi bảo là do tôi mà ra. Rồi họ đuổi việc tôi hoặc tôi tự bấm nút.
    Tôi thề với bạn, tất cả những nơi làm việc đó đã sụp đổ sau khi tôi rời khỏi. bản chất của họ là đang trên đà sụp đổ r. Họ không cải tiến thì họ ngủm thôi.
    Tôi đi làm để kiếm vốn. Tôi không có nhu cầu thăng chức trong cty. càng chức lớn càng phải làm nhiều, giờ đâu mà dành cho kế hoạch riêng nữa. Nhảy nhiều cty cũng cho mình trải nghiệm nhiều lĩnh vực. Mà cũng không bị nhàm chán vì công việc lặp đi lặp lại. Đôi khi cũng có nơi sếp lắng nghe xem xét ý tưởng của tôi và cải tiến. cty đó là nơi tôi gắn bó lâu nhất.
    và ngay khi có vốn lận lưng, tôi khởi nghiệp với mô hình nhỏ, ý tưởng độc lạ, lĩnh vực mới, không có đối thủ cạnh tranh. Tôi vươn lên thành ông lớn trong ngành. Duy trì vị trí trong ngành này, tôi lại phát triển lĩnh vực mới.
    Và tôi luôn lắng nghe, trân trọng, cùng bàn bạc về các ý tưởng mà nhân viên đóng góp cho tôi. Vì tôi biết họ đang xây dựng cho đế chế của tôi. Lắng nghe cũng là cách tôi giữ chân những người sáng tạo và tài giỏi bứt phá để họ ở lại đồng hành với tôi lâu lâu trước khi họ xây dựng sự nghiệp của riêng họ.
    Những nhân viên chỉ biết cắm đầu làm cho đủ việc rồi về, khi có thay đổi gì trong cách làm việc họ lại giãy nảy, đổ tội kẻ khác. Dù họ dông nhưng tôi vẫn bye bye họ sớm. Vì họ chỉ biết lo thân họ thôi. tìm người sáng tạo rất khó, nhưng thà ít mà có chọn lọc còn hơn. Giữ những người chỉ biết lo thân lại. Cty của tôi sẽ chết ngay đơ.

LEAVE A REPLY

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.