Cái gờ giảm tốc

0
3886

RẦMMM.

Hắn té xuống, đo ván trên đường. Sau một lúc được vài người xung quanh phụ đỡ xe vào lề ngồi, hắn mới kịp định thần xem chuyện gì vừa xảy ra. Mới vài phút trước, hắn đang chở mấy thùng sách chạy ào ào, và trong khoảnh khắc, mở mắt ra đã thấy mặt đường.

Đang ngồi dưỡng thương và chưa kịp hiểu mô tê gì, một ông cụ nọ lên tiếng hỏi:

“Thế chú em lần đầu vào khu này à?”

Chưa kịp đợi hắn trả lời, cụ chỉ tay vào cái gờ nổi hẳn lên mặt đường kia:

“Chú cũng không phải người đầu tiên bị té đâu, mà hễ ai bị té thì tôi biết ngay là lần đầu tiên mới đến.”

Đau quá chưa kịp mở miệng hỏi, nhưng nhìn ánh mắt của hắn, như hiểu được nỗi bức xúc, ông cụ kể:

“Ngày xưa khu phố này đường rất mượt và êm. Nó lại nằm cạnh ngay một tuyến đường chính đầy ổ gà ổ voi. Thế là, những con đường trong khu phố bất đắc dĩ trở thành tuyến tránh đầy lý tưởng đối với người đi xe, từ xe máy cho đến ô tô. Đường vừa vắng vừa êm thì khỏi phải nói mấy người chạy xe cứ vít tốc độ. Nhưng chỗ này là khu dân cư, chạy kiểu đó hay gây tai nạn miết, chưa kể đến còn nguy hiểm cho tụi nhỏ.

Thế là tổ dân phố khu này họp bàn dựng lên tấm biển ngay ngõ vào: ĐƯỜNG KHU DÂN CƯ, NGUY HIỂM, HẠN CHẾ TỐC ĐỘ.”

“Sau đó rồi sao vậy ông?” Dán băng xong vết thương bị cọ xát, hắn lên tiếng hỏi.

“Nếu nó hiệu quả thì chú em đây đã không đo ván. Tấm biển thấy vậy giống như để cho vui thôi, có ai thèm đọc đâu. Xe cộ vẫn cứ chạy qua lại ầm ầm. Nhìn như trêu ngươi. Thế rồi mọi người họp bàn lại, góp phí làm mấy cái vạch giảm tốc, thứ mà khi chạy xe qua gồ ghề chút thôi, nhưng cũng giúp giảm tốc độ.”

Nghe qua cũng ổn, nhưng nghĩ lại nếu ổn thì giờ mấy cái vạch đâu rồi? Như hiểu được thắc mắc của hắn, cụ ông chỉ:

“Chú thấy mấy cái dấu vết kia không, hồi xưa đám vạch ở mấy chỗ đó. Mà rồi, vẫn có tai nạn xảy ra. Hóa ra, chức năng của cái vạch chỉ là giúp xe giảm tốc khi chạy nhanh. Tức là về bản chất, họ nghĩ rằng mình cứ mặc nhiên chạy nhanh đi, mấy cái gờ sẽ giúp giảm rồi. Tốc độ thực không giảm bao nhiêu, đã vậy còn tạo sự ỷ lại chủ quan.

Rồi lần nọ, có người chạy xe bị té cục gạch to rơi giữa đường. Thế là chúng tôi họp bàn nghĩ đến mấy cái gờ giảm tốc. Mà phải là loại to, nhô cao lên, để nếu chạy nhanh thì té ngay…”

Ông cụ nhìn hắn, ánh mắt như muốn ám chỉ “nhanh như chú đấy”.

“Ừ thì ban đầu tụi tui cũng thấy khó xử lắm. Nhưng kể từ hồi làm xong, xe cộ qua đây chạy chậm hẳn. Vì với mấy cái gờ này nếu chạy nhanh thì nếu không xóc lên tận óc thì cũng té xe, chỉ có chạy chậm mới không bị. Muốn cho người ta tự nguyện làm cái gì đó thì cứ để sẵn hình phạt cho họ nếm trải liền, tự nhiên họ sẽ điều chỉnh lại. Dần dà thì ai hay qua khu này riết cũng quen, còn những người mới thì nhìn cái là biết ngay, như chú em vậy…”

Ra vậy, kể ra ông cụ nói cũng có lý. Trông cậy người ta tự nguyện chi bằng cho họ “đau một lần rồi thôi”. Như hắn, lần sau có vô khu kho kế sân bay Tân Sơn Nhất này giao hàng nữa cũng sẽ nhớ cơn đau mà chạy chậm lại. Ai cũng như vậy thì kể ra cái gờ giảm tốc hiệu quả dữ dội còn gì.

Tối hôm đó, dù chưa hết ê ẩm, nhưng cảm hứng từ đâu bỗng bốc lên, hắn chồm dậy gõ ra cái tên sách bấy lâu nay nghĩ mãi chưa ra: HẮN VÀ THẰNG BẠN – tập 2 – Sấp mặt giữa đường đời.

LEAVE A REPLY

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.