Thổi giá trị vào sản phẩm cơ bản

7
1833

Có một người mở một quán ăn cao đến 4 tầng.

Quán rất sạch sẽ, phục vụ rất chuyên nghiệp và quan trọng hơn hết là thức ăn rất ngon với giá cả phải chăng, nhưng kinh doanh lại liên tục thua lỗ. Nguyên nhân là do khách khi vào quán chỉ ngồi ăn ở tầng trệt, ngại lên cao. Nhiều khi khách vừa đến nơi, thấy tầng trệt đông và lộn xộn quá liền quay ra tiệm ăn khác.

Chủ quán liền xử lý vấn đề như sau:

  • Dẹp hết các bàn ăn ở tầng trệt, dùng tầng trệt làm sảnh tiếp khách và chế biến món ăn.
  • Đặt tên cho mỗi tầng từ thấp lên cao như sau: Bình Dân, Vinh Hoa, Phú Quý, Đế Vương, và đồng thời thu thêm phí nếu khách hàng có nhu cầu lên ăn ở trên cao.

Kể từ đó trở đi, quán đông nghịt khách nhưng vẫn giữ được vẻ sạch sẽ và sang trọng. Số lượng khách có nhu cầu ăn ở các tầng trên ngày càng đông vì ai cũng muốn được “ngồi trên đầu người khác”. Như vậy, quán ăn đã cung cấp thêm một giá trị nâng cao – ngoài giá trị thuần túy là món ăn.

Lời bình: Có 2 bài học tôi nhận ra được từ câu chuyện này:

  • Cần câu cơm của mình cũng có thể là vật cản lớn nhất nếu không có tầm nhìn.
  • Thổi được một giá trị mới vào sản phẩm của mình khiến cho khách hàng cảm thấy tự hào vì sản phẩm là cực kỳ quan trọng. Cho dù sản phẩm có hướng đến khách hàng ở phân khúc nào đi chăng nữa, cần phải khiến cho khách hiểu được phân khúc của mình để chọn loại sản phẩm phù hợp.
Previous articleThông điệp và giá trị
Next articleTư duy lãnh đạo
Là thành viên VIP của một tầng lớp rất được xã hội quan tâm (tầng lớp thất nghiệp), anh đã có kinh nghiệm thất nghiệp chuyên nghiệp 4 năm ròng. Trong mấy năm rảnh rỗi, anh đã viết 6 quyển sách, dịch 12 quyển sách để giúp mọi người thất nghiệp hiệu quả hơn.

7 COMMENTS

  1. Đồng ý với việc phải thổi giá trị mới vào sản phẩm, nhưng mà có vẻ như việc phân 4 lầu thành 4 hạng chỉ hiệu quả ở thời Trung Hoa cổ đại chứ giờ thì hơi khó. Ví dụ khác có lẽ tốt hơn.

  2. Nói thì dễ, làm mới khó. Đâu phải giải pháp nào cũng dễ dàng như phân thành 4 tầng lầu như thế đâu. Lỡ chỗ đó chỉ có 1 tầng thì phải làm sao?

    • hmm…( •_•) Vậy là từng trường hợp….
      ( •_•)>⌐■-■ ….chúng ta sẽ biến hóa…
      (⌐■_■)…như Gia Cát!!!
      YEEEEEEEEAAAAAHHHHHHHHHH!!!­­!­!!!!!!!!!!!!!

  3. rất đáng suy ngẫm, cả mặt tích cực lẫn tiêu cực!rất hoan nghênh tác giả, vì nhìn dc điểm ưu tr câu chuyện đó! khía cạnh nào còn tiêu cực, nhìn thấy, thì nên tránh, nhưng nhất định, phải lo phát huy được ưu thế của sự việc trước đã! theo mình nghĩ thôi! 🙂 hình như bn này, hôm trước có viết 1 bài, ….là tác gia mới phải ko? 😀

  4. Khai thác tâm lý “Giỏ hàng khi đi siêu thị” và tâm lý tò mò của người tiêu dùng, tôi và cộng sự đã “bơm thêm giá trị” cho sp Hải sản của mình bằng việc trưng rất nhiều cooking recipes và hình minh họa trên tường, trong quán để kích cầu..

    • Anh có thể nói rõ hơn về case study của anh để mọi người hiểu rõ hơn được không anh? Tức là cooking recipes sẽ được đặt để “dạy” khách hàng cách chế biến mới cho những món hải sản mà anh bán ạ?

    • Tôi thấy anh Nghĩa đã ứng dụng rất tốt các giá trị thêm vào hải sản, như có tặng kèm thức chấm, cách dạy nấu ăn, các loại rượu dùng chung.
      Nói chung quy, sản phẩm của anh Nghĩa vượt trội là do chất lượng và giá cả rẻ hơn, nhưng về lâu dài, khách hàng sẽ vẫn sử dụng sản phẩm của anh vì anh đã tạo được lòng tin.

Comments are closed.