Khi cơ hội gõ cửa, hãy trả lời!

19
2858

Nếu có người cho bạn cơ hội làm một thứ mà bạn không chắc mình có thể làm được, thì cứ đồng ý đi đã – rồi tìm cách thực hiện sau!

Khi Crystal Palace lọt vào chung kết cúp FA năm 1990, với Virgin Atlantic làm tài trợ, thì cả hai bên đều chưa chuẩn bị được gì cả. Không ai nghĩ tới chuyện lọt được sâu tới vậy, thế nên lúc đó chúng tôi mới bắt đầu đi tìm nguồn hàng. Virgin Atlantic bắt đầu đi tìm người sản xuất áo thun và các vật phẩm quảng cáo khác để mang tặng fan của câu lạc bộ.

Trong quá trình đó, chúng tôi gặp Miles Peckham, và hỏi liệu anh chàng có sản xuất áo thun được không. Miles bảo là không. Nhưng rồi sau đó, anh khựng lại. Và đồng ý.

Dù không có bất kì kinh nghiệm sản xuất áo nào, Miles vẫn ngay lập tức dựng nên một công ty sản xuất áo thun tên là Watermark. Sau đó, cả công ty cày ngày cày đêm. Và rồi không lâu sau đó, áo thun Watermark tràn ngập sân vận động Wembley.

Kể từ đó, Watermark phát triển dần và hóa thành một công ty tổ chức sự kiện, quản lí tất cả các sự kiện cho Virgin, từ Virgin Atlantic Global Flyer đến Aquada Cross Channel, chưa kể công ty còn là đối tác của nhiều doanh nghiệp khác. Họ lớn mạnh không ngừng.

Rất nhiều doanh nghiệp đã ra đời do có người chấp nhận dấn thân vào làm những điều họ chưa thể làm được. Thế nên, lần sau, nếu cơ hội gõ cửa, thì hãy can đảm mời nó vào nhà!

Lời bình: Vẫn biết là nhận làm thứ mình chưa chắc làm được là một điều có vẻ khá kì cục đối với bản thân chúng ta và trông có vẻ bất lương khi đẩy người khác vào rủi ro do sự nhận ẩu của ta, nhưng thực tế là tất cả mọi người chỉ tin tưởng người tự nhận mình có thể làm được.

Dù gì thì, bất kì chuyên gia nào cũng phải có lần làm việc đầu tiên để tích lũy kinh nghiệm trên con đường sự nghiệp. Nếu họ không có đủ dũng khí vượt qua sự sợ hãi cũng như tác động của chút “lương tâm” trong lòng, thì họ đã chẳng bao giờ trở thành chuyên gia được.

Hãy nhớ rằng, nếu như ai cũng không có kinh nghiệm, không có khả năng, thì người liều lĩnh chấp nhận cơ hội vẫn là người sáng giá hơn cả trong mắt đối tác hay sếp của mình!

SOURCERichard Branson
Previous article50 câu hỏi phỏng vấn tuyển dụng thường gặp nhất
Next article5 + 1 ưu điểm khi phải làm việc dưới quyền một ông sếp gà
Là thành viên VIP của một tầng lớp rất được xã hội quan tâm (tầng lớp thất nghiệp), anh đã có kinh nghiệm thất nghiệp chuyên nghiệp 4 năm ròng. Trong mấy năm rảnh rỗi, anh đã viết 6 quyển sách, dịch 12 quyển sách để giúp mọi người thất nghiệp hiệu quả hơn.

19 COMMENTS

  1. hello 🙂
    cái này mình xác nhận. ko phải lúc nào xông vào cũng tốt,nhưng nếu bạn chẳng có gì để mất,cứ xông vào,tỷ lệ thành công rất cao

      • kinh doanh ko phân biệt thiện ác,chỉ phân biệt người “nộp thuế” và “trốn thuế” thôi. với lại,ai cũng có suy tính trong đầu cả rồi. trừ khi mình âm mưu lừa họ thì đó lại là chuyện khác

  2. Bài này thấy hơi thiếu thiếu thì phải. Thực ra thành công nằm ở vấn đề đọc cơ hội và định hướng của bản thân nữa. Một ví dụ hơi thô bỉ học là thằng đàn ông nào cũng phải trải qua lần đầu tiên lên giường ( tương đối thôi vì có 1 số thằng có chym mà bản chất như lol) nhưng số ít trở thành sát thủ còn lại đều ở mức trung bình. Một ví dụ khác là thanh niên ngày nay chả mấy đứa không biết máy tính nhưng có mấy thằng là chuyên gia đâu.

  3. Cuộc đời đôi khi nó ngộ nắm. Có thằng làm 1 cái 1 thành công, có thằng làm hoài không ra gì. Nói cho cùng thì theo kinh nghiệm anh để thành công thì phải có: đam mê+ thế mạnh+thời điểm+ông trời (há há)

      • Gộp ông trời là có lý do đấy. Khi mà những yếu tố rủi ro xung quanh là không thể kiểm soát ( đại dịch bùng phát, đối thủ xuất hiện, giá cả sản phẩm đầu vào tăng cao, giá đầu ra giảm do cầu thị trường tại thời điểm bán hàng giảm…) thì ghi đại diện danh nghĩa là ông Trời cho có người đổ lỗi há há. Ví dụ nhá: dân nuôi bò, heo đang ăn ngon ngủ yên thì đùng cái dịch tai xanh, long móng lở mồm xuất hiện, thế là đem đi tiêu hủy hàng loạt-> tay trắng hay nợ lần. Mà ai biết khi nào có dịch mà kiểm xoát rủi ro

  4. Điều may mắn là trong bài này, dù anh Miles ko có kinh nghiệm gì trong ngành sản xuất áo thun nhưng vẫn thành công, thử hỏi có bao nhiêu % thành công trong 1 ngành mà mình ko hề có kinh nghiệm?

    • 😀 Vấn đề là nếu anh Miles không làm thì 0% là cái chắc. Khổ cái là nếu mình cứ không kinh nghiệm thì không làm thì sẽ chẳng bao giờ mình có kinh nghiệm đầu tay cả.

      PS: Không liên quan nhưng giống như bây giờ, sinh viên mới ra trường đi hầu hết các nơi đều đòi kinh nghiệm 1 năm, thành ra vòng luẩn quẩn.

      • Do mình là sinh viên, chưa có gì trong tay nên có thể nghĩ như thế, nhưng khi mình có tài sản, tiền bạc trong tay thì sẽ đứng trước 1 bài toán là có nên đánh đổi hay không? Giống trường hợp của anh Miles này, anh đó cũng bỏ vốn ra để gầy dựng cty trong khi chưa biết có thành công hay ko.

        • 😀 Chuẩn. Có lẽ là có nhiều nguyên nhân khác ẩn sau vụ này. Không đơn giản một công ty như của Richard Branson lại đi tìm một người không kinh nghiệm như Miles. Có thể anh có tố chất gì đó khá ổn so với người khác. Có lẽ nên google vụ này để biết chi tiết hơn.

          • Ai nói sinh viên không có gì trong tay. Vấn đề là ở quá trình học tập em đã làm gì với cuộc đời mình. Một số điểm thú vị sinh viên mới ra trường nên khai thác đó là sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, sự ham học hỏi của bản thân. Ngoài ra nhưng kỹ năng trong công vệc làm thêm cũng rất có ích đấy. Gia sư thì có kỹ năng nói chuyện, thuyết trình. Phục vụ thì có kỹ năng giao tiếp, đánh giá con người…Với một điều chán ngắt là ai cũng nói sinh viên ra trường không kinh nghiệm nên không được nhận chứ nếu trong CV em mà viết 1 tháng thử đầu việc không thèm nhận lương coi người ta nhận em liền. Vì không được nhận thì chạy đi chạy lại chỗ này chỗ kia cũng hết thời gian mà lại chả được gì thì thay vì thế ngồi đó cho nó dạy cho có kinh nghiệm. (Còn cứ cố đòi kinh nghiệm thì hỏi ông bà phỏng vấn một câu: sao khi yêu anh chị muốn làm tình đầu mà tuyển thì cứ đòi kinh nghiệm há há). Ngoài ra thì kỹ năng giao tiếp là quan trọng nhất với người mới ra trường, tiếp đó thì nên đọc kỹ nội dung tuyển dụng và chỉ nói cái người ta cần, đứng nói cái mình có.

          • ah những cái anh nói thì hoàn toàn đúng, nhưng do ý em nói “chưa có gì trong tay” ở đây nghĩa là tài sản vật chất ak. Vì như trường hợp của ông Miles này, có đam mê, nhiệt huyết thôi chưa đủ, cần phải có thêm kinh nghiệm + vốn liếng để đến với cơ hội này.
            Cơ hội đến mình cũng không nên mù quáng đâm đầu vào, cũng phải xét mức độ rủi ro cũng như chi phí cơ hội.
            Nếu thấy an toàn toàn thì dốc hết sức mình ra mà làm!!!

          • Kinh nghiệm & vốn liếng không nhất thiết là phải của mình Tiến ạ 😀 Có thể đi “mượn” được mà 🙂

            Theo anh nghĩ với trường hợp của Miles trong bài không nói rõ, nhưng rất có thể ông ấy có sự “chuẩn bị tốt”. Không nhất thiết ông ấy phải đang sản xuất áo thun thì giờ mới làm được áo thun. Ông ấy có thể trông cậy vào quan hệ, tìm những người có thể cộng tác được. Tóm lại là như em nói, nhắm làm có khả năng được thì làm 🙂 Blake Mycoskie có đi làm giày ngày nào đâu mà vẫn làm được Tom Shoes đó thôi ^_^

          • :)) Nói chung cái gì cũng có cái giá của nó. Chỉ khổ đa phần mọi người, đặc biệt là sinh viên, thường định giá bản thân hơi bị sai lầm :)). Above average symptom. :))

Comments are closed.