Đừng tự gọi mình là doanh nhân khởi nghiệp

0
7212

15 năm nay tôi đã không còn biết ngủ là gì, kể từ cái ngày bỏ việc và nhảy ra tự doanh. Trước đó thì cái công ty nhỏ của tôi đã chạy được 18 tháng rồi.

Ban ngày thì tôi làm việc ở công ty người ta, tối thì làm cho công ty của mình cùng với khoảng hơn chục nhân viên.

Tôi đã không còn biết bạn bè là gì ít nhất 8 năm nay rồi. Tôi cũng mất 2 căn nhà và một người vợ khi bắt đầu biến thành doanh nhân.

Kể từ ngày đó tôi bắt đầu có thói quen gãi lưng. Tôi không chịu được. Có cô gái nọ thấy tôi làm thế thì bảo là “Anh này, anh có biết làm vậy rất xấu không?”

Thực ra lưng tôi ngứa vì đã được đời cho ăn roi quá nhiều. Mấy đứa nhỏ của tôi rất thích cưỡi cái lưng sẹo này mỗi khi cả nhà đi biển.

Không nói loanh quanh nữa. Sự thật là điều hành một doanh nghiệp rất áp lực, khó khăn, và thường dẫn tới ý nghĩ tự sát.

Bạn có biết…

A) 85% doanh nhân sẽ thất bại.

15% thành công được đời lựa chọn gần như ngẫu nhiên.

B) Chế tạo ra vài cái ứng dụng không phải là kinh doanh.

Đó chỉ là một bộ phận chức năng của việc kinh doanh thôi. Một doanh nghiệp thực thụ cần khách hàng, doanh thu, và phải giúp người ta giải quyết được vấn đề của họ.

C) Kinh doanh là kĩ nghệ.

Đó là kĩ nghệ tạo nên một thứ hay ho đến nỗi chính bạn và khách hàng xem nó như tác phẩm nghệ thuật tạo bởi thợ thủ công lành nghề nhất. Nhìn đi, chiếc iPod hồi ấy quả là một tác phẩm nghệ thuật đương đại.

Hãy tạo nên những thứ mà cả bạn lẫn khách hàng đều yêu quý. Tình yêu là kinh doanh đấy. Nó là một bước nhảy từ những thứ mơ hồ trở thành niềm hy vọng rằng thế giới sẽ tốt đẹp hơn.

D) Kinh doanh thực sự không hề rủi ro.

Đừng có chi đồng nào trước khi có khách hàng. Nếu bạn thấy điều này là bất khả thi, thì nghĩ thêm đi.

E) Kinh doanh, như đã nói, là dựng xây, chứ không phải là một thứ tôn vinh bạn.

Nếu bạn là kiểu thích làm “nhà tư vấn” hay “huấn luyện viên khởi nghiệp” thì thôi xin đừng có đi kinh doanh.

Nếu bạn có thể loại bỏ chính bản thân mình ra khỏi doanh nghiệp mà người ta vẫn hiểu và làm việc vì nó, thì nó mới là doanh nghiệp thực sự. Đó mới là thứ phải dựng xây.

F) Thế nhưng… bạn lại là tất cả.

Vài tuần trước, tôi có tới công ty cô bạn chơi. Hôm đó là tối thứ sáu, 8 giờ tối. Cả công ty vắng bóng người, chỉ trừ cô bạn tôi. Chả có ai ở đó cùng cô cả.

Tôi bảo, hay là em thuê người làm CEO đi, mình thì làm “founder” là được rồi.

Cô trả lời, đơn giản là không làm thế được.

Khi khởi nghiệp, bạn là nhân viên bán hàng. Bạn là nhân viên thiết kế. Bạn cũng là dịch vụ khách hàng. Bạn lên kế hoạch marketing. Bạn có mặt ở tất cả những nơi xây dựng một “hệ thống” phục vụ khách hàng.

Đó là cách duy nhất để vươn tới đỉnh cao trong công việc của mình.

G) Người ta sẽ ghét bạn.

Kệ họ. Mấy người xung quanh thường sẽ cho bạn những lời khuyên tào lao, vớ vẩn. Đừng có nghe theo. Người ta sẽ cố lừa bạn, ngày nào cũng vậy. Đừng có nghe theo. Người ta sẽ mời bạn tham gia mấy sự kiện nhảm nhí. Đừng có đi.

Cách điên nhanh nhất là cố làm hài lòng sai người. Biết làm hài lòng chính mình mới là tỉnh táo và sáng suốt.

H) Ngày nào cũng sẽ có rắc rối.

Đừng có hoảng. Nhớ chuẩn bị tinh thần giải quyết rắc rối là được.

I) Đừng nói mình là doanh nhân khởi nghiệp.

Hãy nói là “Tôi đang làm sản phẩm x, giải quyết vấn đề y.” Hãy nhìn vào những người mà mình đang cố gắng giúp.

Nếu có người đang khó chịu, thì bạn là người giải quyết cái khó chịu đó của họ.

Luôn có người đang bị lừa dối, và bạn sẽ là người sửa chữa sự lừa dối ấy.

J) Đừng có nghe lời tôi.

Bạn là doanh nhân khởi nghiệp. Thích làm gì thì làm mịa nó đi. Ngồi đây nghe tôi lảm nhảm làm đek gì.

SOURCEJames Altucher
Previous articleLý thuyết sở hữu tài sản 10/10
Next article10 phút ăn trưa
Là thành viên VIP của một tầng lớp rất được xã hội quan tâm (tầng lớp thất nghiệp), anh đã có kinh nghiệm thất nghiệp chuyên nghiệp 4 năm ròng. Trong mấy năm rảnh rỗi, anh đã viết 6 quyển sách, dịch 12 quyển sách để giúp mọi người thất nghiệp hiệu quả hơn.