Thứ vô dụng nhất mà tôi từng mua

4
9132

Là cái bằng đại học.

Tôi sẽ không lải nhải mấy câu kinh điển như: phải vay nợ để đóng tiền học, tiền học phí tăng đều, ra trường thì thất nghiệp… Ở đây tôi sẽ chỉ kể lại trải nghiệm của riêng mình thôi.

Hồi đó tôi học trường ngon, đời sống xã hội bình thường, chuyên ngành Khoa học Máy tính. Người ta nói học ngành này ra trường kiếm được lắm.

Khi tốt nghiệp thì tôi có một ít nợ vay để đóng học phí chưa trả. Chả sao cả, vì điểm tốt nghiệp của tôi khá là cao. Tôi lại học ở một trong những trường trọng điểm quốc gia nữa.

5 năm ròng rã ngày nào tôi cũng ngồi code. Rồi khi tốt nghiệp tôi vẫn được ở trong trường để code cho mấy dự án học thuật mà các giảng viên cũng như sinh viên đang làm.

Tới cái lúc tôi đối mặt với thế giới “thực” (thiết kế hệ thống mạng cho HBO) thì tính sơ sơ tôi đã bỏ hơn 10 nghìn giờ để lập trình trong môi trường học thuật. Cả ở dự án trong lớp học, lẫn các công việc liên quan tới giới học thuật. Tôi mê lập trình lắm, và muốn tìm hiểu mọi ngóc ngách của nó.

Rồi ngày đó tôi rời thế giới học thuật và bắt đầu làm cho HBO.

Trong vòng 1 tuần làm việc, HBO phát hiện ra là tôi ngu lập trình đến nỗi họ phải cắn răng chi tiền cho tôi đi học một khóa bổ túc lập trình.

Sau khóa đó, trình độ tôi được nâng lên mức trung bình. Tôi được phép đi làm. Đến sở làm lúc 5 giờ sáng, ra về lúc 7 giờ tối. Tôi phải làm thêm vào cuối tuần để bắt cho kịp tiến độ với đồng nghiệp.

Rồi loay hoay sao đó, tôi mở được một công ty dịch vụ web, chủ yếu là làm web cho các công ty giải trí. Nhưng tôi phải thuê dân lập trình về làm, vì tôi code kém quá. Cụ thể là tôi thuê mấy anh đồng nghiệp ở HBO. Công ty của chúng tôi đã rất thành công.

Thôi đi xa quá rồi, quay lại vấn đề: Thứ vô dụng nhất mà tôi từng mua là một miếng giấy ghi rằng tôi có bằng cử nhân Khoa học Máy tính. Chi phí tiền ngu: 120 nghìn USD và 5 năm cuộc đời.

SOURCEJames Altucher
Previous article10 phút ăn trưa
Next articleSợ vuột mất cơ hội – đó là bi kịch
Là thành viên VIP của một tầng lớp rất được xã hội quan tâm (tầng lớp thất nghiệp), anh đã có kinh nghiệm thất nghiệp chuyên nghiệp 4 năm ròng. Trong mấy năm rảnh rỗi, anh đã viết 6 quyển sách, dịch 12 quyển sách để giúp mọi người thất nghiệp hiệu quả hơn.

4 COMMENTS

  1. vậy làm sao để trong 5 năm đại học không uổng phí thời gian ạ?? xin cho em lơi khuyên .

    • thớt chỉ viết rồi để đấy mà không nói làm sao để trong 5 năm đai học không bị uổng phí. phải tự học theo cách nào ? học ở đâu? nên đọc sách gì

  2. Có nghĩa là bạn cần hoạch định cuộc đời trong 5 năm đó, chứ không phải là một lòng tin vô định. Nếu nhân vật tôi có mục tiêu khi ra trường sẽ làm ở đâu, sẽ tìm hiểu cặn kẻ công ty đó cần gì, sẽ biết kỹ năng nào còn thiếu… và anh ấy sẽ rút ngắn được thời gian hoang phí, thậm chí mọi thời gian đều trở nên có ý nghĩa.

  3. Dù là hối hận nhưng khi chọn lại, chắc nhân vật tôi cũng muốn đi học Đại Học thôi. Đi học vui mà!

Comments are closed.