Bí ẩn trong viện bảo tàng và sự ra đời của một huyền thoại

2
2476

Năm 1990, khi các nhân viên trong thư viện của Bảo tàng Anh Quốc đang thu dọn để chuẩn bị cho việc tu sửa, họ đã vô tình phát hiện một tài liệu cổ bên trong một ngăn kéo bí mật. Vốn được hình thành từ năm 1753, nơi đây được xem như một trong những thư viện lâu đời nhất trên thế giới. Trải qua biết bao biến cố, rất nhiều tài liệu quý giá đã được lưu giữ cũng như bị thất lạc tại chính nơi đây. Trong suốt khoảng thời gian đó, rất nhiều thế hệ người coi giữ đến rồi đi, mang theo mình rất nhiều bí mật chưa kịp truyền tải cho những người đến sau. Vì lẽ đó, việc phát hiện được những tài liệu bí ẩn như thế này cũng không phải chưa từng có tiền lệ.

Là người đầu tiên phát hiện ra cuộn giấy cổ khi ấy, Filly Aprol định bụng sẽ giao lại cho ban quản lý sau khi anh xong việc dọn dẹp. Mặc dù vậy, biểu tượng uốn lượn được khắc nổi bên ngoài cứ như có ma lực thu hút sự chú ý của anh.  Trong một thoáng tò mò, Aprol đã mở cuộn giấy ra xem thử có gì bên trong. Với kinh nghiệm của mình, anh đánh giá cuộn giấy được viết bằng chữ Latinh cổ này phải có niên đại hàng nghìn năm. Với đôi chút khả năng hiểu biết chữ viết cổ, Aprol dần nắm bắt được nội dung và ghi ngay vào một mẩu giấy xé ra từ sổ tay của mình.

Nội dung của cuộn giấy tiết lộ một chi tiết chưa bao giờ được nói đến trong bất kì tài liệu nào từ trước đến nay. Chúng ta đều được kể rằng, Adam và Eva lẽ ra đã được sống trên Thiên đường vĩnh viễn nếu như không có sự dụ dỗ của con rắn. Thế nhưng, cuộn giấy này lại kể một câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Con rắn ngay từ đầu thật ra đã cố cảnh báo Adam và Eva đừng ăn trái cấm, rằng nó có một tình cảm đặc biệt với loài người. Thế nhưng, vì sự ngu muội và kiêu căng, Adam và Eva đã bỏ ngoài tai lời khuyên của con rắn. Họ đã phạm phải tội lớn và lẽ ra đã bị tước đi mạng sống. Mặc dù vậy, vì lời cầu xin và sự hy sinh chấp nhận bị đày chung với loài người của con rắn, Adam và Eva đã được tha mạng, nhưng họ sẽ phải rời khỏi chốn Thiên đường vĩnh viễn.

Cuộc sống mặt đất không hề đơn giản. Vốn quá quen với cảnh ăn chơi an nhàn trên chốn Thiên đường, loài người gần như sẽ tuyệt chủng vì không có khả năng nhận biết được sự nguy hiểm. Và một lần nữa, con rắn lại ra tay giúp đỡ. Vốn ghim trong lòng vì nghĩ con rắn đã chơi khăm mình, Adam và Eva đã luôn dạy bảo con cháu mình phải đề phòng với loài rắn. Chính vì lẽ đó, hễ nơi nào mỗi khi loài người sắp bước vào chốn nguy hiểm, con rắn luôn ra chừng xuất hiện, đánh thức khả năng dè chừng của họ, từ đó giúp cho họ giữ được mạng sống. Theo thời gian, những câu chuyện xưa cũ biến thành huyền thoại, và loài người giờ đây đã phát triển cực thịnh, một lần nữa tỏ ra kiêu căng và ngu ngốc. Sự tàn phá sinh thái của họ đã làm cho ơn trên tức giận, và họ dự tính sẽ tiêu diệt loài người bằng những cơn dịch bệnh không thể cứu chữa. Thế nhưng, vào giây phút tưởng chừng như loài người sẽ tuyệt diệt, con rắn đã xuất hiện, dùng chất độc của mình để chống lại dịch bệnh. Việc can thiệp đó đã làm ơn trên nổi giận, và Ngài đã tước đi tiếng nói của con rắn, để giống loài rắn sẽ vĩnh viễn không thể giải thích về chuyện mình đã làm. Và câu nói cuối cùng của con rắn trước khi bị tước đi tiếng nói chính là: “…luôn bảo vệ họ. Luôn luôn.”

Filly Aprol cất mẩu giấy ghi chú của mình vào túi, trong lòng thầm nghĩ sẽ giữ lại thông tin này sau khi nộp lại cuộn giấy cho ban quản lý. Thế nhưng, sau một ngày bận rộn, khi trở về nhà, anh phát hiện ra mẩu giấy ấy đã bị rơi đâu mất. Cố vặn óc tìm kiếm, nhưng Aprol đã chẳng bao giờ có thể tìm lại mẩu giấy ấy được nữa.

Vì một lý do bí ẩn nào đó, thông tin cuộn giấy chưa bao giờ được ban quản lý công bố, và họ cũng phủ nhận luôn việc Aprol đã phát hiện ra nó.

Mẩu giấy bị rơi ra trong một kệ sách đó đã đến tay một người phụ nữ, người cũng trong ngày hôm ấy đang đến thư viện để tìm kiếm tài liệu cho tiểu thuyết của mình. Tên của bà là Joanne “Jo” Rowling.

Câu chuyện còn lại đã là một phần của lịch sử. Harry Potter trở thành tiểu thuyết nổi tiếng toàn cầu. Dù chưa bao giờ lên tiếng về mẩu giấy này, người xem có thể nhận ra một nhân vật rất đặc biệt trong truyện. Người đã luôn bảo vệ Harry từ bé, người đã luôn bị căm ghét tới suốt cuối truyện, vị giáo sư dạy bộ môn Độc dược, người xuất thân từ nhà Slytherine nhưng không thể nói được Xà ngữ, vị anh hùng thầm lặng đã luôn lẳng lặng hy sinh. Và “luôn luôn” (“Always”) cũng chính là câu nói nổi tiếng của ông.

Tên của ông chính là SNAPE, vốn được ghép từ SNA[K]E (con rắn) + [P]EOPLE (con người).

P/S: Vì tức giận về sự ém nhẹm thông tin của ban quản lý, Filly Aprol về sau đã liên hệ để đăng thông tin này lên một tờ báo vô cùng uy tín. Để đọc lại đầy đủ chi tiết bài báo, các bạn có thể xem qua tờ HAPPY APRIL FOOL (Cá tháng Tư vui vẻ) số ra ngày 01/04/2018.

Previous articleTại sao tôi không thể thành công?
Next articleNhững kẻ thích lừa: Suất ăn gà vĩnh viễn và hiệu ứng FOMO

2 COMMENTS

Comments are closed.